ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Tiến Vào Tứ Hợp Viện

Chương 98. Cháo mồng tám tháng chạp thơm ngào ngạt (3)

Chương 98: Cháo mồng tám tháng chạp thơm ngào ngạt (3)

Lúc này hai người đi tới bên ngoài chùa Long Phúc, trời đã tối hẳn, các bảng hiệu lớn trên phố có một vài cửa hàng vẫn đang nán lại, qua lớp kính có thể nhìn thấy ánh đèn mờ ảo trong các cửa hàng.

Cả hai đi đến sân sau của chùa Long Phúc, kiên nhẫn chờ đợi, ngay sau đó khi có người đổ tro thì liền nhanh chóng chạy đến nhặt.

Có lẽ là do trời quá lạnh, hoặc là do sắp sửa đến mồng tám tháng chạp, mọi người đang ăn tết nên mới không có bọn trẻ đến.

Lạc Tái Lâu vô cùng vui vẻ:

"Nhanh lên, nhân lúc chưa có ai đến chúng ta hãy mau nhặt nó!"

Ô Đào cũng cảm thấy như đã trúng mánh lớn:

"Ừ ừ ừ!"

Thế là cả hai nhanh chóng đặt giỏ tre xuống, lấy cào gạt đi, Lạc Tái Lâu nhắc nhở:

"Tro này rất nóng, cẩn thận đừng làm bỏng tay."

Ô Đào cười vui vẻ:

"Không sao, em không sợ cái này!"

Hai người ngồi xổm trên mặt đất và bắt đầu cào bới tro nhờ vào chút ánh sáng của ngọn đèn đường bên cạnh, gió lạnh vừa thổi qua, tro đã không còn nóng nữa, Ô Đào dùng tay mò chầm chậm, mò được lõi than liền ném vào giỏ tre của mình, thoáng cái đã mò được khá nhiều.

Trong lúc nhặt than, Lạc Tái Lâu nói:

"Thực ra anh cũng đang thắc mắc tại sao em lại muốn đi học đến vậy. Anh nghe người ta nói vì để được đi học bé đã dốc hết sức đi nhặt lõi than, không ngủ để đi nhặt, chẳng phải lúc trước bé cũng không đi học sao, sống như thế không phải là cũng tốt à?"

Câu hỏi này quá khó, Ô Đào nghĩ ngợi nghiêm túc, cuối cùng nói:

"Trước đây em cảm thấy như thế cũng tốt là vì em còn chưa hiểu được, một hôm em hiểu được rồi thì giống như người đang ngủ say bỗng bừng tỉnh vậy."

Lạc Tái Lâu:

"Tỉnh rồi á?"

Ô Đào:

"Ừm Chà, chính là kiểu một người đột nhiên bị làm cho tỉnh dậy, em nhận thức được rằng em bắt buộc phải đi học."

Lạc Tái Lâu:

"Vậy đi học có mệt không?"

Ô Đào lắc đầu:

"Không mệt tí nào, vui cực kỳ, trong sách còn có rất nhiều chuyện nữa."

Lạc Tái Lâu:

"Anh nghe người ta Bình thư, đó cũng là chuyện."

Ô Đào:

"Chắc chắn là không giống, thứ mà em được nghe toàn là công chúa Bạch Tuyết, cô bé quàng khăn đỏ, còn có bầy cáo, cái đó không có trong Bình thư."

Lạc Tái Lâu cau mày bối rối:

"Công chúa Bạch Tuyết? Bầy sói? Đó là gì vậy?"

Ô Đào:

"Vậy để em kể công chúa Bạch Tuyết cho anh nhé."

Thế là Ô Đào kể vắn tắt câu chuyện công chúa Bạch Tuyết cho anh ta, sau khi nghe xong Lạc Tái Lâu gãi đầu gãi tai:

"Sau đó thì sao?"

Ô Đào:

"Câu chuyện chỉ có vậy thôi, hết rồi!"

Lạc Tái Lâu bĩu môi:

"Đúng là chẳng ra làm sao!"

Ô Đào lập tức trừng to mắt:

"Ý nghĩa thế còn gì, câu chuyện hay như thế! Vậy mà anh lại thấy không ra làm sao!"

Sao anh ta lại có thể như thế được!

Lạc Tái Lâu thấy Ô Đào hung dữ y như con mèo đang xù lông như vậy thì chỉ đành không hé răng nói nửa lời, nhưng cuối cùng thì cũng không phục cho lắm.

"Đấy là nhờ việc luyện tập chạy khắp nơi nhặt lõi than của em,"

Lạc Tái Lâu nói, phá tan sự im lặng.

Ô Đào:

"Ừm, em cũng nghĩ vậy."

Lạc Tái Lâu:

"Thế nên lúc không có việc gì làm thì nên đi nhặt lõi than nhiều một chút."

Ô Đào không kìm nổi mà bật cười.

Lạc Tái Lâu: "Thực ra đi học thì có lợi ích gì cơ chứ, nhìn xem, bây giờ hầu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip