ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 52 - Nhà trẻ 8

Mặt trời dần dần mọc lên đỉnh đầu, ấm áp ôn hòa.

Tống Hòa đi tới, thấy gương mặt đỏ như tôm chín của cô bé này, nhất thời có chút không dám nhìn thẳng. Cô nhịn cười, khích lệ nói:

"Tiểu Muội đặc biệt lợi hại, con bé cũng có thể đọc thuộc lòng mấy câu thơ cổ..."

Còn không chờ Tống Hòa nói hết lời, Tiểu Muội đột nhiên đứng lên, ưỡn thẳng lưng đọc lên bài 《 Tĩnh Dạ Tứ》:

"Đầu giường ánh trăng rọi. Ngỡ là sương trên đất. Ngẩng đầu ngắm trăng sáng. Cúi đầu nhớ quê cũ!"

Lời nói của Tống Hòa đình trệ, mọi người đứng xung quanh đã đồng loạt vỗ tay.

"Tốt! Tiểu Muội thật lợi hại!"

Lúc này không ai chú ý đến cô cả, toàn bộ mọi người bao vây Tiểu Muội giống như tổ ong.

Rõ ràng Tiểu Muội đang ngồi chồm hổm dưới đất, nhưng lại cảm thấy mình đang bay trên đám mây, nhẹ bỗng, cực kỳ thoải mái! Ngực ngày càng ưỡn thẳng, khóe miệng ngày càng cong, ở trong lời khen của mọi người vừa ngượng ngùng vừa kiêu ngạo. Lần này Tiểu Muội càng hăng hái hơn.

"Tuổi trẻ ra đi..."

"Sen vừa mới nhú sừng lên..."

"Bắc quốc phong quang, nghìn dặm băng ngưng..."

"Một nhân một bằng một, một nhân hai bằng hai..."

Phàm là những gì mà Tống Hòa đã dạy một lần trong thời gian này, Tiểu Muội giống như một cái súng liên thanh, đọc ra vừa nhanh vừa lưu loát.

Mọi người từ kinh ngạc chuyển thành khiếp sợ, rồi lại ngây người như gà gỗ. Ổn rồi. Tống Hòa nghĩ trong đầu.

Người phản ứng đầu tiên là dượng Cường Tử, trong tay anh ta ôm Thạch Đầu, trong lòng vô cùng rung động. Thật kinh khủng, anh ta cũng không thể thuộc nhiều thơ cổ như vậy. Cuối cùng nhìn con trai còn cười ngây ngô, lại nhìn cặp mắt lơ mơ của con gái, có chút cà lăm:

"Tiểu Hòa, cháu dạy như thế nào vậy? Tiểu Muội nhỏ như vậy, sao có thể thuộc nhiều thơ như thế?"

Lúc này tất cả mọi người đều liếc nhìn Tống Hòa. Tống Hòa đã sớm chuẩn bị tốt, thể hiện ra vẻ mặt

"Đây đều là việc bình thường"

.

"Giáo viên trung học của cháu nói trí nhớ của trẻ con rất tốt, khi còn bé đứa trẻ trong thành phố cũng sẽ được người lớn dạy mấy bài thơ cổ, dạy mấy chữ, có người còn sẽ đưa con cái đến nhà trẻ. Cho nên cháu muốn dạy trước cho Đại Oa, Tiểu Muội, Mễ Bảo, nếu thực sự cứ để tình trạng không biết chữ nào, đến khi tám tuổi mới đi học, rất dễ dàng sẽ không theo kịp tiến độ của giáo viên. Đến lúc đó chính là một vòng tuần hoàn chết, nghe không hiểu biến thành không muốn nghe, không muốn nghe thì lại càng không hiểu. Giáo viên của cháu nói rồi, có ít đứa trẻ đi nhà trẻ đã bắt đầu học toán, học phép tắc. Những đứa trẻ này, lên tiểu học, dễ dàng ngồi yên, có thể thích ứng với cuộc sống trường học."

Lời này của Tống Hòa, làm cho mấy người lớn vô cùng rung động. Ai ya, thì ra còn có loại cách nói này. Thì ra trước khi con nít đi học, còn phải huấn luyện trước.

Đột nhiên ông Thụ Bì nói:

"Cháu gái, cháu nói nhà trẻ gì đó, có phải chính là cái gì mà trên báo chí có nói... Chao ôi, từ từ để ông suy nghĩ chút."

Ông cụ vỗ đầu một cái, lập tức nói:

"Đoạn thời gian trước, hình như là báo tháng sáu, phía trên có nói thôn Tây Thắng huyện Nam Xuyên làm một cái nhà trẻ như cháu nói, được chính phủ trao tặng danh hiệu "

Người làm việc tiên tiến cả nước.

" Như vậy đây có phải đại biểu, bọn họ cũng có thể xây một nhà trẻ?"

Ông Thụ Bì và đội trưởng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip