Chương 522: Đi thủ đô 2
Huyện Bình Hòa.
Nắng chiều vô cùng đẹp, người đi đường vội vã chạy về nhà.
Ở trong nhà, Tống Hòa đã thu xếp xong hành lý cần đi thủ đô, nhưng Lục Thanh Hoài vẫn còn chưa trở về.
Cô ngồi trong nhà suy nghĩ một lát, lại nhìn sắc trời, đoán chừng Lục Thanh Hoài sắp trở về rồi, dứt khoát đi đến phòng bếp đốt lò, sau đó bắt đầu nấu cơm tối.
Trong không gian còn một chút rau. Tống Hòa nhìn một vòng, dứt khoát lấy mấy đồ vụn vặt này ra, nấu một nồi cơm trộn là được.
Quan trọng nhất là không gian còn một ít thịt bò tươi, còn có một chai sa tế mà lúc đi công tác Đại Oa mang về cho cô.
Tống Hòa vẫn chưa kịp lấy ra ăn, trái lại vào lúc này có chút thèm. Cô tới nơi này nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ăn sa tế.
Như vậy, nấu mì sa tế đi.
Trước tiên cô lấy đậu hũ, cải xanh, mì sợi, cùng với một ít đồ kho ra khỏi không gian. Đồ kho là cô để cho đầu bếp của tiệm cơm Quốc Doanh làm giúp, lúc ấy cô mua thật nhiều nguyên liệu nấu ăn, muốn để cho đầu bếp nấu giúp, sau đó bỏ vào không gian từ từ ăn.
Ngay sau đó, Tống Hòa lại dựa theo trí nhớ, bắt đầu nấu mì sa tế.
Trí nhớ của cô có chút mơ hồ, vẫn là do năm đó xem tiết mục nấu ăn mà nhớ, gần hai mươi năm trôi qua, cô có thể nhớ được đại khái là tốt rồi.
Tống Hòa cứ dựa theo cảm giác bắt đầu nấu ăn, ừ, dựa theo cảm giác.
Đầu tiên rót dầu vào trong nồi, sau đó bỏ sa tế vào xào một chút. Sau khi xào xong thì đổ nước sôi vào, lại bỏ thịt bò vào.
A, lúc Tống Hòa nấu chín thịt bò thì cô phát hiện mình còn chưa luộc mì sợi, cho nên vội vàng lại nấu một nồi nước nóng khác, sau khi nước sôi thì bỏ mì sợi vào.
Cô luống cuống tay chân, thiếu chút nữa đã nấu nhừ thịt bò rồi.
Cuối cùng lại dùng nước nóng trụng cải xanh, đậu hũ, còn có mầm đậu, sau đó bỏ vào bát.
Vừa vặn lúc Tống Hòa làm xong mì sa tế, bên ngoài truyền đến tiếng đẩy cửa.
Lục Thanh Hoài ngửi được mùi thơm đi vào, tò mò hỏi:
"Là mì sa tế sao?"
Tống Hòa vội vàng múc nước canh sa tế vào bên trong bát mì, trong canh sa tế còn có thịt bò, lại cắt đồ kho bỏ vào, hai bát mì sa tế cứ như vậy ra lò.
Tống Hòa có chút kinh ngạc:
"Anh ăn rồi sao?"
Ở trong trí nhớ của cô, hình như chỉ có người vùng duyên hải mới thường ăn mì này. Ngay cả hôm nay, trong huyện Bình Hòa này cũng có thật nhiều người chưa từng nghe qua về mì sa tế.
Lục Thanh Hoài nhận lấy nồi thìa, vừa rửa sạch vừa nói:
"Ăn rồi, thủ đô có bán mì sa tế. Đầu hẻm chúng ta có một tiệm cơm Quốc Doanh, đầu bếp chính bên trong đó làm mì sa tế rất chính tông."
Tống Hòa: "..."
Chậc chậc, chúng ta?
Tống Hòa đột nhiên cười:
"Ngày mai mấy giờ anh lên xe lửa?"
Lục Thanh Hoài mang tạp dề xong:
"Buổi sáng bảy giờ rưỡi, sao vậy?"
Tống Hòa cười hì hì, ánh mắt sáng long lanh nhìn anh.
Trong lòng Lục Thanh Hoài nghĩ đến cái gì đó, không khỏi mong đợi nói:
"Em, sáng sớm ngày mai em định tiễn anh à?"
Tống Hòa xì một tiếng bậc cười:
"Anh cũng chỉ có thể nghĩ đến cái này thôi sao? Sao anh không lớn gan một chút, cảm thấy em sẽ đi thủ đô với anh?"
Lục Thanh Hoài phát hiện mình bị trêu, lại yên lặng quay đầu.
Tống Hòa bưng chén lên nói:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền