ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 524: Đi thủ đô 4

Lục Thanh Hoài vội vã chạy về nhà, trên tay xách bánh bao và bánh hành vừa mua, còn có một hộp cháo nóng hổi.

Về đến nhà, Tống Hòa còn chưa tỉnh giấc. Anh gọi cô mấy lần, cô mới mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Lục Thanh Hoài ân cần hỏi:

"Muốn anh lấy khăn giúp em lau mặt không?"

Tống Hòa mở hé mắt, ngơ ngác một hồi rồi khẽ gật đầu.

Lục Thanh Hoài hiểu ý, nhúng ướt chiếc khăn lông, nhẹ nhàng đắp lên mặt cô, sau đó chậm rãi lau. Tống Hòa lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo.

"Em đói không?"

Lục Thanh Hoài hỏi han.

Tống Hòa lắc đầu.

"Vậy em có mệt không, có muốn ngủ thêm một lát không?"

Lục Thanh Hoài tiếp tục hỏi.

Tống Hòa gật đầu, thú thật cô vẫn còn rất buồn ngủ.

Lục Thanh Hoài nhanh chóng trải xong gối mềm:

"Vậy em ngủ đi, đến trưa anh sẽ gọi em dậy ăn cơm."

Tống Hòa ngoan ngoãn ngả đầu lên gối, chưa đầy nửa phút đã say giấc.

Vì thời gian gấp rút, Tống Hòa vội vàng cột tạm mái tóc, đánh răng qua loa rồi chuẩn bị ăn sáng. Hôm qua cô còn định bụng sẽ làm một kiểu tóc đẹp mắt, trang điểm nhẹ nhàng, nhưng giờ thì không còn thời gian cho việc đó nữa.

Giờ tàu chạy là bảy giờ rưỡi, vậy nên cả hai phải có mặt ở ga trước bảy giờ. Trước kia, đi xe đạp từ nhà ra ga mất khoảng nửa tiếng, nhưng sau khi đường được sửa sang, thời gian đã rút ngắn đi đáng kể.

Lúc trước cưỡi xe đạp cần nửa giờ, nhưng sau khi sửa đường, thời gian đã được rút ngắn rất nhiều.

Nhưng cả hai đều phải lên tàu, không thể mang xe đạp theo được, vì không biết gửi xe ở đâu.

Cho nên sau khi ăn sáng xong, Lục Thanh Hoài tay xách nách mang hành lý nặng trĩu, Tống Hòa thì kéo theo hai chiếc rương, cả hai nhanh chóng đi về phía ga tàu.

Lúc đi ngang qua tiệm chụp hình, Tống Hòa còn cố ý ghé vào, nói với ông cụ chủ tiệm rằng họ có việc bận, khoảng nửa tháng nữa mới quay lại lấy ảnh được.

Hai người hối hả di chuyển, cuối cùng cũng kịp giờ lên tàu.

Lục Thanh Hoài dù sao cũng là người làm nghiên cứu, nhờ bạn bè giúp mua được vé giường nằm. Nhưng nay lại có thêm Tống Hòa, nên mọi chuyện có chút phức tạp.

Tống Hòa cùng anh tìm đến buồng giường nằm. Trong buồng đã có ba người, chỉ còn thiếu mỗi Lục Thanh Hoài.

Lục Thanh Hoài cất hành lý xong, kéo Tống Hòa ngồi xuống giường.

Trong lúc Tống Hòa đang ngủ say, một ông cụ ở giường đối diện tò mò hỏi:

"Đây là vợ của cháu à?"

Lục Thanh Hoài mỉm cười đáp: "Vâng ạ." Vừa nói, anh vừa ngồi dựa vào mép giường, che khuất Tống Hòa, rồi lấy một quyển sách ra đọc.

Thời gian trôi nhanh, đến giờ ăn trưa. Tống Hòa sau một giấc ngủ sâu đã tỉnh táo hẳn, cầm chiếc bánh hành lên ăn.

Lục Thanh Hoài đi mua cơm rồi. Trên tàu có bán cơm, lại còn không cần tem phiếu, chỉ là giá hơi đắt. Tống Hòa dặn anh phải mua cơm có thịt.

Bánh hành cô ăn rất ngon lành, ông cụ đối diện nhìn mà thèm thuồng.

"Cô gái này, bánh hành của cháu ăn có ngon không?"

Ông cụ hỏi.

Tống Hòa vừa gật đầu vừa cắn thêm một miếng:

"Ngon ạ, tất nhiên là ngon rồi ạ!"

Ông cụ ngỏ ý:

"Vậy ông đổi với cháu một chút nhé? Ông có hai quả trứng luộc nước trà, đổi một cái bánh hành của cháu được không?"

Tống Hòa thấy ông cụ không có ý định chiếm đoạt, vui vẻ đồng ý đổi.

Cô quan sát ông cụ, thấy ông rất khỏe mạnh, tóc tai có chút bù xù, tay có nhiều

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip