Chương 530: Ngày thường tại thủ đô 3
Tống Hòa đến Cung Tiêu Xã mua sắm. Cô cẩn thận chọn lựa một phen, ước chừng lấy tầm năm tấm chăn lông.
Mạnh Bội Lan tặc lưỡi:
"Chị này, cái này giá cũng không giảm bao nhiêu đâu, chị thật muốn lấy nhiều như vậy sao?"
Tống Hòa gật gật đầu, buồn rầu nói:
"Nhà của tôi nhiều người, mua không được chăn bông thì mua chăn lông cũng tốt rồi."
Mạnh Bội Lan ha ha cười:
"Xem chị nói kìa, chăn bông thì tốt thật, nhưng chăn lông thì không dễ mua."
Nói xong, liền giúp cô gói đống chăn lông lại.
Tống Hòa lại chọn chút vải vóc, làm quần áo là làm không được rồi, nhưng có thể làm túi đựng chăn hay rèm cửa sổ.
Mạnh Bội Lan thấy cô giống dạng người không thiếu tiền, dứt khoát nói:
"Còn có món đồ tốt này, chị muốn xem không?"
Tống Hòa vội vàng hỏi: "Gì thế?"
Mạnh Bội Lan đứng dậy, đưa cô đi vào một căn phòng nhỏ khác:
"Đây là máy may, mới nhưng mà hư rồi, nếu chị lấy thì phải mang về tự mình sửa."
Tống Hòa cẩn thận:
"Món đồ này không giống với chăn lông, có thể thì các cô không cần?"
Mạnh Bội Lan cười cười:
"Bởi vì nó ít tiền nhưng muốn mua phải cần phiếu."
Có phiếu thì ai lại tiếc rẻ đi mua hàng lỗi này nữa, bù thêm chút tiền mua cái không hư hại gì không phải tốt hơn sao?
Tống Hòa lắc đầu:
"Này tôi không mua, tôi muốn mua thì cũng sẽ mua cái mới. Nhưng những chiếc lọ bên cạnh này, trông như bị thiếu nắp."
Mạnh Bội Lan liếc mắt một cái:
"Đúng vậy, đồ sứ thì chính là dễ vỡ, nắp này hỏng hết rồi, bán cũng không dễ bán được."
Tống Hòa:
"Vậy tôi lấy bốn cái."
Cô nghĩ rằng những chiếc lọ này sẽ rất tốt để đựng gia vị.
Sau khi cô mua sắm xong thì vừa vặn hai người Tiểu Muội cũng tới rồi.
Hai người này có kinh nghiệm, cũng không biết mượn nhà ai xe ván gỗ đến, chỉ một lần đã kéo hết đống đồ đã mua về nhà.
Tống Hòa trước khi đi biểu cảm như là rất đau ví, lần này quả thật là tiêu không ít tiền.
Cô đi rồi, Mạnh Bội Lan cũng rất vui mừng.
Đừng nghĩ rằng sản phẩm bị lỗi sẽ bán được, tìm được một người không mặc cả bán bớt hàng tồn là quá tốt rồi.
Thông thường, những người đến mua sản phẩm lỗi luôn phải kì kèo, sản phẩm lỗi của họ muốn bán bao nhiêu thì cũng có yêu cầu đó, bán giá thấp quá thì cũng sẽ bị quở trách!
Cô ấy rộng rãi hào phóng, sẵn sàng đưa Tống Hòa xem kho, không phải không có suy nghĩ cẩn thận của bản thân.
Bên kia, Tống Hòa vừa rời khỏi Cung Tiêu Xã, vẻ mặt liền thay đổi, than thở nói:
"Người vừa rồi hẳn sẽ nghĩ em là con dê to béo."
Con dê to béo: Người TQ ám chỉ những người này là dễ dãi.
Lục Thanh Hoài nở nụ cười:
"Vậy em ngoan ngoãn để cô ấy dụ dỗ hả?"
Tống Hòa nhẹ giọng nói:
"Bởi vì em nghĩ muốn dụ dỗ ngược."
Tiểu Muội ghé đầu đến:
"Dụ dỗ như nào?"
Tống Hòa thần bí không nói.
Thả dây dài, câu được cá lớn.
Cung Tiêu Xã ấy mà, luôn yêu cầu phải bán được hàng lỗi, hơn nữa phương diện giá cả cũng có yêu cầu.
Vị Tiểu Mạnh kia phỏng chừng chính là thấy cô mua đồ dứt khoát nhanh chóng, lúc này mới muốn giới thiệu cho cô món đồ mà đến họ hàng thân thích của nội bộ nhân viên cũng không muốn mua.
Bởi vì người thân sẽ mặc cả, ngược lại còn làm cho bọn họ khó xử, cho nên người giống Tống Hòa là tốt nhất.
Tiểu Mạnh mới vài tuổi đầu, mấy năm nay Tống Hòa đều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền