Chương 533: Thời đại vĩ đại 1
Thời gian từng ngày trôi qua, Tống Hòa lại bắt đầu căng thẳng. Hơn nữa, bình thường Tống Hòa cũng ở trong nhà rất ít khi ra ngoài, nếu ra ngoài cũng chỉ đi ra con hẻm bên ngoài dạo một vòng, hoàn toàn không dám đi tới đường chính. Loại hành động này của Tống Hòa làm cho mọi người vô cùng khó hiểu. Tại sao vậy, bởi vì cô sợ xảy ra chuyện bất ngờ.
Tống Hòa cảm thấy mình sẽ bị người qua đường đụng trúng, sau đó không cẩn thận ngã xuống đất làm mặt bị trầy da. Lại càng sợ mình bị xe đụng, sẽ gãy tay gãy chân.
"Chị, chị... này, có phải có chút?"
Tiểu Muội cắn đũa, suy nghĩ thật lâu mới nghĩ được một từ thích hợp để hình dung,
"Chị, có phải có chút quá khích hay không?"
Tống Hòa thở dài một hơi:
"Em cho rằng chị muốn sao? Chị chỉ cần thấy được đĩa cá giòn xốp trước mặt này, trong đầu chị liền hiện lên hình ảnh cổ họng mình bị hóc xương, hình ảnh ba ngày sau mặt mình mọc mụn, thậm chí hình ảnh khóe miệng còn có vết bỏng rộp, chao ôi!"
Ba người trên bàn: "..."
Cô cảm thấy mình có chút bệnh suy nghĩ vớ vẩn, nếu không sao lại bảy nghĩ tám nghĩ như vậy, tất cả hậu quả không tốt đều hiện lên trong đầu.
Tiểu Muội không có cách nào:
"Vậy mỗi ngày chị ăn cháo đi, bỏ một chút đường trắng vào cháo này cũng ăn rất ngon."
Trong lòng Tống Hòa lại nói con người của chị thích ăn mặn không thích ăn ngọt, cháo trắng thêm đường ăn ngon chỗ nào?
Phàm là cay, nóng người, quá ngọt, cô đều nhịn không ăn, chỉ sợ mình mọc mụn. Loại giờ phút quan trọng này nói không chừng còn chụp một hai tấm hình, sao cô có thể mọc mụn được!
Trước ba ngày đến ngày tổ chức đại hội, Tống Hòa nhận được thư mời, chờ ba ngày sau cô sẽ dựa vào thư mời này đến hội trường của đại hội. Ngày Tống Hòa nhận được thư mời thì bắt đầu chú ý ăn uống, chú ý nghỉ ngơi. Mỗi buổi tối hoạt động trước khi ngủ đều bị cô từ chối, Lục Thanh Hoài chỉ có thể rưng rưng đồng ý.
Nhịn rồi nhịn, cuối cùng cô cũng nhịn qua ba ngày này.
Ngày mười lăm hôm đó, Tống Hòa giống như được giải phóng vậy, rạng sáng năm giờ bò dậy, bắt đầu sửa soạn cách ăn mặc. Ngoài cửa sổ trời vẫn tờ mờ sáng, Lục Thanh Hoài ngủ không được sâu bị Tống Hòa đánh thức.
Anh chống tay, cố gắng mở mắt nhìn Tống Hòa, ánh đèn có chút chói mắt:
"Sao em lại dậy sớm như vậy?"
Tinh thần Tống Hòa phấn chấn:
"Em không ngủ được, đại khái bốn giờ em đã tỉnh, nằm nửa giờ rồi, không thể tiếp tục nằm được nữa."
Lục Thanh Hoài thả lỏng tay, lại nằm xuống. Anh cầm đồng hồ đeo tay bên gối, phát hiện lúc này chỉ mới năm giờ thôi.
Anh bất đắc dĩ nói:
"Không phải chín giờ mới mở đại hội sao?"
Tống Hòa thả tóc đã được buộc lên, rồi lại bắt đầu buộc lần hai:
"Đúng vậy, chẳng qua em dậy sớm một chút cũng không có vấn đề gì."
Lục Thanh Hoài nhìn nóc giường, không biết nên nói cái gì, thật may hôm nay đại hội sẽ kết thúc.
Đại khái Tống Hòa chải tóc đến năm lần, cánh tay giơ lên cũng mỏi rồi, cuối cùng làm được kiểu tóc giống như đúc với kiểu tóc lần đầu tiên làm...
Lục Thanh Hoài nhìn đến ngây ngốc, chỉ tóc đuôi ngựa thắt bím bình thường kia, tại sao lại phải chải lâu như vậy?
Tống Hòa giải thích: "Giữa tóc đuôi ngựa thắt bím và tóc đuôi ngựa thắt bím cũng có sự khác nhau, tóc chải không gọn gàng, bím tóc quá cao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền