Chương 543: Thật sự chia xa 1
Nhớ năm đó lúc cô ấy vừa mới sinh Thạch Đầu, mới ra cữ, trên đường tan làm về nhà cho con bú sữa thì đụng trúng bốn chị em Tống Hòa. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, cô ấy cảm thấy như trời sập. Cô ấy nghe thấy Tiểu Hòa gọi một tiếng "Cô", trong lòng không biết sao lại vô cùng chua xót, cho dù mấy đứa nhỏ này có gầy gò, bẩn tới nỗi không nhìn rõ dáng vẻ thì cô ấy chỉ liếc mắt thôi cũng có thể xác định đây là đám cháu trai cháu gái của mình.
Tống Hòa không khỏi nở nụ cười. Nói thật, cô đúng là đã quên năm đó mình có dáng vẻ thế nào rồi, chỉ là cô vẫn nhớ mãi không quên khoảng thời gian chạy nạn đó. Chắc là, lúc đó mình chẳng khác gì tên ăn mày.
Cuộc sống lúc bé của Lục Thanh Hoài trôi qua rất thảm, nhưng không ngờ rằng cuộc sống của cô còn thảm hơn. Bản thân anh sau khi gặp được thầy Du mới có thể ăn no mặc ấm, cho dù là ba năm đó, vì có thầy Du ở đó nên anh cũng không chịu nhiều cực khổ. Lục Thanh Hoài lại nhúng thịt bò giúp Tống Hòa, bỏ vào trong bát của cô, đau lòng vì cô.
Sau khi kì thi đại học kết thúc, Tống Hòa thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi tới thủ đô.
Tối hôm đó, tuyết bay ngoài cửa sổ, cả gia đình bọn họ ngồi ở phòng khách ăn lẩu. Nồi lẩu sôi sùng sục, hơi nước tỏa ra khắp nơi, dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt của mọi người đều mơ hồ.
Tống Hòa gắp một đũa thịt bò từ nồi bảo vào trong bát, sau khi thổi vài cái thì chấm vào bát sa tế. Trong bảy người bọn họ, chỉ có Tống Hòa và Lục Thanh Hoài ăn được sa tế, cô ruột và đám người Đại Oa sau khi ăn một lần thì không dám chấm nữa, nói là không ăn được mùi này. Tống Hòa không cách nào hiểu được, cô nghĩ hình như sa tế này cũng đâu có vị gì kì lạ đâu?
Tống Ninh Ngọc nghĩ đến chuyện cũ, trong lòng lại đau thắt lại. Tống Ninh Ngọc thở dài:
"Cô còn nhớ rõ dáng vẻ của các cháu khi mới tới đây, chớp mắt cái đã qua mười mấy năm rồi, bốn chị em các cháu cũng lên đại học rồi."
Tống Ninh Ngọc đột nhiên rơi nước mắt, cười cười nói:
"Sợ rằng ngay cả Tiểu Hòa cháu cũng đã quên rồi, năm đó các cháu gầy như cây trúc, gương mặt còn đen sì, cô cũng thật sự không biết sao có thể nhận ra các cháu được nữa."
Tống Ninh Ngọc lau sạch lau nước mắt, tựa lưng vào ghế ngồi, nghiêng đầu xuyên qua cửa sổ nhìn về phương xa. Một lúc lâu sau, cô nhẹ giọng nói:
"Nếu như mấy đứa các cháu đều có thể lên đại học, không biết cha mẹ anh chị dâu vui biết nhường nào."
Đại Oa đột nhiên chua xót, gắp chả cá vào bát cô ấy rồi nói sang chuyện khác:
"Cô mau ăn đi, cá viên chín rồi. Cô thích ăn cá viên thì từ nay về sau cháu sẽ tới thành phố Hải mua cho cô, nghe nói ở đó là chính thống."
Tống Ninh Ngọc ai u một tiếng, bật cười:
"Được đấy, từ nay về sau cô sẽ đợi Đại Oa mua cá viên về cho cô ăn, các cháu đi xa người cô lo lắng nhất chính là Đại Oa, thằng bé là đứa mê tiền, bảo đảm!"
Nói xong, cô ấy lại hỏi:
"Đại Oa cháu muốn báo danh vào trường học nào? Cô nghe người ta nói có trường học chuyện dạy người ta cách kiếm tiền, cháu thấy chuyện này thế nào? Chẳng phải các cháu vừa mới đánh giá điểm đó sao? Đại Oa có thể báo danh vào trường nào?"
Nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền