Chương 556: Một nhà đoàn viên 3
Ở trong nhà, Tống Hòa đang kiểm kê quần áo. Lần trước quần áo đã được bán ra ngoài một bộ phận rồi, đây do bọn họ đè lượng mua xuống, rất sợ một hơi bán ra nhiều sẽ đưa đến sự chú ý của người khác.
"Hè, ba mươi tám bộ."
Tống Hòa viết như vậy trên giấy, quần áo mùa hè còn dư lại nhiều nhất, mùa xuân còn dư lại hơn mười bộ, mùa đông đã bán hết toàn bộ.
Phần lớn người mua quần áo đều là người trong vòng kia của Mạnh Bội Lan, trong nhà của những cô gái kia hoặc nhiều hoặc ít cũng có quan hệ, tiền không thiếu, Tống Hòa bán cũng yên tâm.
Sau khi kiểm kê quần áo xong, Tống Hòa lại cầm sổ sách ra bắt đầu tính toán. Không tính thì không biết, tính một cái đã bị dọa cho giật mình.
Tống Hòa phát hiện lợi nhuận bán quần áo rất là cao, lúc các cô lấy quần áo chính là giá gốc, lúc bán quần áo Tống Hòa bán giá cao hơn so với giá của thành phố Hải một chút.
Trừ đi tiền vốn nhập hàng, trừ đi tiền nhờ xe, trừ tiền mua quà cho đám người chú Đại Tráng, lại trừ đi tiền xe lửa của Đại Oa, thậm chí tiếp tục trừ đi tiền làm công bán quần áo của mấy người bọn họ...
Lợi nhuận ròng lên đến hơn hai nghìn!
Không sai, hơn hai nghìn!
Nếu sau này bán nữa, chắc phải có chừng ba nghìn đi?
Tống Hòa trợn to hai mắt, hung hăng nuốt nước miếng.
Cướp tiền cũng không nhanh bằng cái này, khó trách thời đại hôm nay được gọi là thời đại hoàng kim.
Nơi đầu gió cải cách mở cửa, thì ra lại ngon như vậy.
-
Ngày Kinh Trập này, cũng là ngày khai giảng.
Mấy ngày trước khi khai giảng, Mễ Bảo đã sớm đến trường học. Bởi vì trường học của mấy người bọn họ đều ở thủ đô, Tống Hòa cũng không đi đưa Mễ Bảo đến trường học được.
Trái lại Đại Oa đi đến nhà hàng xóm mượn xe ba bánh, sau đó đặc biệt nghĩa khí đưa Mễ Bảo đến trường.
Đại Oa đứng ở phía trước lái xe, không ngừng dặn dò:
"Mễ Bảo, em cũng đừng quá thành thật, như vậy sẽ làm cho người ta cảm thấy em là trái hồng mềm, chuyên chọn em đến bóp đó biết không?"
Sắc mặt của Mễ Bảo rất bình tĩnh, ừ hai tiếng xem như đáp lại.
Trong lòng cậu nghĩ trải qua trăm ngàn cay đắng mới thi đậu đại học, không cố gắng học tập, đi bắt nạt người khác làm gì?
Nơi nào sẽ có người ngu ngốc như vậy, Đại Oa lo lắng quá mức rồi.
Đại Oa lại tiếp tục lải nhải:
"Nếu có người bắt nạt em, em phải đến tìm anh, anh khẳng định sẽ giúp em bắt nạt lại. Ngày bình thường, nhớ về nhà nhiều một chút, cuối tuần nếu không có chuyện gì thì có thể trở về nhà, anh nghĩ đồ ăn của nhà ăn trường học khẳng định ăn không ngon, em về nhà chúng ta sẽ làm chút đồ ăn ngon cho em..."
Bộ dạng này của cậu giống như heo nhỏ nhà mình phải đi ra khỏi chuồng, đều nói hết những gì nghĩ trong đầu với Mễ Bảo.
Vào giờ phút này Đại Oa hoàn toàn quên Mễ Bảo chỉ nhỏ hơn cậu có mấy tháng thôi!
Cậu cảm thấy mình là anh cả, từ nhỏ đến lớn Mễ Bảo đã theo chân mình lớn lên, cho tới bây giờ hai người chưa từng xa nhau, tất nhiên lo lắng Mễ Bảo sẽ bị người ta khi dễ.
Chao ôi, buồn quá.
Đột nhiên Đại Oa cảm thấy mình làm anh cả, ngày càng lớn, gánh vác cũng nhiều hơn chị.
Hôm nay cậu đã xác định vị trí cho mình chính là trên có già dưới có trẻ, đỉnh đầu có người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền