Chương 559: Cuộc sống đại học 3
Sau khi Lục Thanh Hoài đi vào phòng ngủ ký túc xá, anh mắt nhìn thẳng, sau khi chào hỏi thì nhanh chóng giúp Tống Hòa sắp xếp lại đồ đạc. Khoảng nửa giờ sau, anh phải đi rồi.
Tống Hòa tiễn đến cửa, vẫy tay một cái:
"Cuối tuần em sẽ về nhà ăn cơm, lúc không có tiết cũng sẽ về nhà, anh nhớ làm đồ ăn ngon nhé."
Lục Thanh Hoài:
"... Trước khi em trở về thì nhớ gọi điện thoại cho anh, mới vừa rồi anh thấy chỗ quản lý ký túc xá có điện thoại, muốn ăn cái gì thì nói với anh, anh sẽ sớm làm cho em ăn."
Tống Hòa hài lòng, quyết định nói lời dễ nghe làm anh vui vẻ. Vì vậy nhìn xung quanh một chút, lặng lẽ lay cánh tay của Lục Thanh Hoài nói lời thâm tình:
"Em không nỡ để anh đi."
Lục Thanh Hoài:
"Phải không, vậy anh thuê nhà ở gần đây, như vậy mỗi ngày chúng ta đều có thể gặp nhau rồi."
Vẻ mặt của Tống Hòa hơi cứng một chút:
"À, chuyện này..."
Cô chính nghĩa nghiêm túc từ chối:
"Chuyện này không tốt đâu, anh có công việc của mình, em có việc học của em, em hiểu anh, anh vẫn nên ngoan ngoãn ở nhà đi, nhớ em thì đến trường học thăm em là được."
Nhà ai đi học, chồng còn đến trông nom nữa?!
Tống Hòa không muốn mất mặt.
Lục Thanh Hoài rời đi, mang theo trái tim đã vỡ tan nát rời khỏi trường học.
-
Tống Hòa gặp mặt bọn họ cũng biết được làm thế nào sống chung rồi. Cùng lúc ấy, lúc các cô nói chuyện, Lục Thanh Hoài đã nhanh chóng trải xong giường chiếu.
Gần tối, sau khi sắp xếp xong đồ đạc, các cô phải lên lớp tự học buổi tối. Phòng ký túc xá của Tống Hòa còn chưa đủ người, chỉ có sáu người, sáu người các cô cùng đến lớp học.
Liễu Di cười nói:
"Trong phòng ký túc xá chúng ta, chắc không phải là tôi lớn nhất chứ, vậy chẳng phải tôi là chị cả sao?"
Cô ấy nói xong lại hỏi:
"Tống Hòa, nhìn cô cũng không giống với với bộ dạng nhỏ hơn tôi hai tuổi, cô thật sự ba mốt sao?"
Tống Hòa gật đầu một cái: "Tất nhiên."
Liễu Di không hiểu:
"Vậy sao nhìn thế nào cũng cảm thấy cô giống em gái tôi vậy."
Cô ấy là người rất tinh tế, trong lòng cảm thấy bộ dạng của Tống Hòa chỉ giống người lớn hơn vài tuổi so với hai cô gái nhỏ tuổi nhất trong phòng ký túc xá, nhưng lại sợ lời này làm cho Vương Tịnh Thu không thoải mái, dứt khoát kéo em gái nhà mình ra so sánh.
Tống Hòa cười nói:
"Chuyện này tôi thật sự không biết."
Trong lòng Liễu Di có một suy đoán mơ hồ, đoán chừng vị Tống Hòa này không có xuống nông thôn, không có làm ruộng. Mới vừa rồi cô ấy sờ tay của Tống Hòa, hoàn toàn không giống với bàn tay làm ruộng.
"Chị!"
Tình huống mà Tống Hòa lo lắng nhất đã đến, sau khi Đại Oa thấy cô thì đột nhiên đứng lên vẫy tay với cô, sau đó chỉ về ghế phía sau của cậu:
"Chị nhanh đến đây, ngồi ở chỗ này!"
Đột nhiên lớp học trở nên yên tĩnh.
Tống Hòa lúng túng nói với bạn cùng phòng:
"Đây là em trai tôi, em trai ruột, tên là Tống Dược."
Cô bảo vệ mặt mũi của Đại Oa, sẽ không gọi cậu là Đại Oa khi còn ở trường học.
Liễu Di vô cùng hâm mộ:
"Em trai cô và cô cùng lớp nha, vậy hai người cũng may mắn thật, có thể chăm sóc lẫn nhau."
Tống Hòa: Tôi không muốn chăm sóc, tôi muốn mặt mũi.
Có Đại Oa ở đây, làm cho người chị như cô rất mất mặt.
Quả thật như vậy, Đại Oa đi vào ngành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền