ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 60 Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em

Chương 564. Gió xuân của mùa đông 1

Chương 564: Căn nhà của nhà họ Trần 4

Thi xong chính là nghỉ hè.

Chẳng qua trước khi nghỉ hè, Tống Hòa và Đại Oa đi một chuyến đến trường học, nhận lấy bảng thành tích.

"Mình không bị ở lại lớp?"

Tống Hòa vô cùng khiếp sợ!

Đại Oa cũng thật sự ngoài ý muốn, thành tích của chị có bị ở lại lớp hay không hoàn toàn có xác suất ba bảy. Hôm nay chị không chỉ đạt tiêu chuẩn, thậm chí còn vượt qua điểm tiêu chuẩn hơn mười điểm.

"Chị, chị đây là gặp may sao?"

"Cút!" Tống Hòa không nhịn được đánh vào sau ót cậu một cái thật mạnh, đứa nhỏ này sao lại không biết nói chuyện như vậy.

Đại Oa xoa đầu:

"Vậy chị nhanh lấy bài thi cho em xem thử đi, em thật sự rất tò mò."

Tống Hòa trực tiếp nhét bài thi vào trong túi:

"Về nhà lại xem."

Cứ như vậy hai chị em đạp xe đạp về nhà.

Thật ra trong lòng Tống Hòa cũng có suy đoán, đoán chừng đề bài lớn cuối cùng của cô trả lời tốt, cho nên giáo viên mới cho điểm cao.

Đến nhà Tống Hòa đưa bài thi cho Đại Oa, cô phải đi Cung Tiêu Xã tìm Mạnh Bội Lan.

Sau khi Đại Oa lấy được bài thi của Tống Hòa thì bắt đầu đọc từ đề đầu tiên, càng xem càng nhíu mày, cho đến khi nhìn đề bài cuối cùng.

Vẻ mặt của cậu nghiêm túc, sau đó chân mày từ từ giãn ra.

Đây là chị viết?

Đúng rồi, người chị này luôn có thể nghĩ đến chuyện mà người khác không nghĩ đến, luôn sẽ có ý tưởng mới mẻ to gan.

Bên kia, Tống Hòa ra ngoài đi đến Cung Tiêu Xã.

Khoảng thời gian này trên đường người bán đồ ăn tăng lên gấp ba lần so với đầu năm, mỗi người đều gánh đòn gánh, hai bên đòn gánh treo sọt trúc. Trong bọn họ có người gánh đòn gánh đi rao bán, có người thì giành được một chỗ ở chân tường, đứng ở đóng bán.

So với Cung Tiêu Xã, mọi người dần thích mua đồ ăn của người ở chỗ này. Những người này phần lớn đều là nông dân của thôn xung quanh đây, đồ ăn của bọn họ đều là do nhà trồng, đều là hái từ trên đất vào mỗi sáng sớm, muốn tươi bao nhiêu thì tươi bấy nhiêu.

Lúc Tống Hòa đi ngang qua mua mấy quả đào, quả đào này vừa lớn vừa tươi ngon mọng nước, vào lúc này không mua, cô sợ lát nữa sẽ bị người ta mua mất, cũng không biết bác gái này hái từ chỗ nào.

Trong chốc lát, cô đã đi đến Cung Tiêu Xã.

So với lúc trước, quả thật lượng khách của Cung Tiêu Xã đã giảm đi rất nhiều, lúc trước người người chen chúc, bây giờ tuy nhìn bên trong cũng rất náo nhiệt nhưng cuối cùng cũng không náo nhiệt bằng năm đó.

Nghĩ tới năm đó, mỗi lần đi đến Cung Tiêu Xã, chen chúc quá nhiều người, Tống Hòa hận không thể cởi giày đi bộ, tránh cho mỗi lần đi đến Cung Tiêu Xã chật chội đều trải qua sự đau khổ khi giặt giày.

Lúc này Tống Hòa đang muốn đi vào, vậy mà Mạnh Bội Lan lại trực tiếp đi ra.

Cô ấy đột nhiên kéo Tống Hòa qua một bên nói:

"Có thể tháng sau em không làm việc ở Cung Tiêu Xã nữa, cũng có thể là không đợi được tháng sau."

*

Cùng lúc ấy, tại một địa điểm khác. Phó Kiến Sơn chính là người mà chị em Tống Hòa hay gọi là "ông Phó".

Ông ấy kinh ngạc gỡ mắt kiếng xuống:

"Thật sự quá trùng hợp, mình còn chưa gặp mấy nhóc đó, trái lại đã thấy được bài thi của mấy nhóc trước rồi."

Ông ấy vừa nói, vừa cẩn thận mở ra đọc.

Vậy mà đọc một cái đã bị hấp dẫn vào bên trong.

Văn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip