ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 569: Mua nhà 2

Nhà mình tiến thoái lưỡng nan không dễ bán, một mặt diện tích mặt đường lớn, không thể bán đổ bán tháo được. Mặt nữa là bên trong lung tung bừa bộn, muốn vào ở thì phải tốn tiền lắp đặt lại thiết bị, mà bây giờ lại có rất ít người có thể chi số tiền lớn như vậy để mua nhà, cho nên nhà cứ chập chững mãi không bán được. Người bình thường mua không nổi, người có tiền lại chướng mắt.

Cho nên lúc này Tống Hòa vô cùng nổi bật, dường như được hai anh em họ coi thành cọng rơm cuối cùng.

Cuối cùng Trần Lương không thể chịu được nữa, đi thẳng vào vấn đề:

"Tống Hòa, bác gái Phạm nói cô muốn mua nhà phải không?"

Biểu cảm của Tống Hòa rất bình tĩnh, gật đầu: "Đúng."

Cô không gấp gáp chút nào, bày ra dáng vẻ mua hay không mua đều được hết.

Hai anh em nhà họ Trần cũng tin, dù sao Tống Hòa cũng có hai gian phòng, người ta đúng là không vội.

Hơn nữa bọn họ đoán rằng căn nhà này chắc là Tống Hòa mua cho hai đứa em trai, dù sao nếu như hai đứa em trai kết hôn rồi thì không thể ở chung với chị gái được.

Nhưng hai đứa em của Tống Hòa vẫn còn đi học mà, còn mấy năm nữa mới tốt nghiệp, căn bản không cần phải nóng vội mua nhà để cưới vợ.

Tống Hòa không vội, bọn họ lại càng sốt ruột.

Tống Hòa than thở trong lòng, anh em nhà họ Trần vội vàng quá, nếu đợi tới năm sau, chắc là sẽ có không ít người tìm tới họ mua nhà.

Dù sao tới năm sau, việc di chuyển của dân cư trong nước sẽ nhộn nhịp hơn, cũng không ít người tiết kiệm được một khoản tiền xa xỉ trong hai năm này, đến lúc đó chuyện cần làm đầu tiên chính là mua nhà.

Thấy Tống Hòa không trả lời, Trần Du lại hỏi:

"Vậy cô cảm thấy nhà chúng tôi thế nào? Nhà chúng tôi có vị trí đẹp, lại còn ở trong một con hẻm, hơn nữa nhà chúng tôi còn gần đường chính, chỗ cửa nhà người tới người đi, sau này cô muốn bán đồ ăn ở trước nhà cũng rất tiện."

Tống Hòa:

". . ."

Gì, gì mà bán đồ ăn chứ. . .

Trần Du nói tiếp:

"Diện tích nhà chúng tôi chắc là phải lớn hơn nhà cô khoảng bốn mươi mét vuông, chuyện này cô có thể đi đo. Hơn nữa cũng nhiều phòng hơn nhà cô, hai đứa em của cô nhất định sẽ đủ dùng."

Tống Hòa lập tức ngơ ngẩn, cái gì mà hai đứa em trai của cô?

Nhà này là cô mua cho mình mà, dự định sau này kiếm tiền hưu cho mình, liên quan gì tới Đại Oa và Mễ Bảo?

Nhưng mà cô vừa suy nghĩ là đã lập tức hiểu rõ.

Chắc là người ngoài đều cho rằng cô mua nhà để cho em trai, Tống Hòa cười xòa nhưng không vạch trần.

Thực tế, trước đó anh em nhà họ Trần đã ra giá bốn vạn rưỡi, trải qua thời gian nửa năm mới dần giảm xuống bốn vạn hai.

Tống Hòa nói:

"Không lừa các anh làm gì, tôi muốn mua nhà, nhưng trong tay tôi không đủ tiền, không mua được nhà của hai người."

Cô ngại ngùng cười cười:

"Bởi vì vậy mà tôi cũng không dám đi hỏi hai người."

Hai anh em nhà họ Trần liếc nhau, bọn họ đều nghĩ Tống Hòa phải có năng lực bỏ ra số tiền này.

Dù sao dựa theo lời người bên ngoài nói, nhất định là mua nhà cho hai đứa em trai, vậy thì phải cần hai phòng, đảm bảo tiền trong tay bọn họ không ít.

Nghe nói Tống Hòa tới từ huyện Bình Hòa, bây giờ ai mà không biết tới huyện Bình Hòa đâu? Nơi hai anh em bọn họ bị đày

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip