ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 572: Mua cửa hàng 1

Từ khi Tống Hòa nhập học đến nay, vẫn duy trì tiêu chuẩn không rớt môn. Mặc kệ bài thi khó hay dễ, cô vẫn vững vàng duy trì thành tích đạt tiêu chuẩn. Thật ra ở trong lớp, thành tích của Tống Hòa cũng không tính là đếm ngược. Lớp bọn họ có rất nhiều người không đạt tiêu chuẩn, thậm chí người không đạt tiêu chuẩn toàn khoa có thể xếp được mấy hàng. Chẳng qua có một người em trai mỗi lần thi luôn đứng thứ nhất thứ hai trong khoa kinh tế học này, tất nhiên Tống Hòa sẽ phải chịu không ít sự chú ý và so sánh, chuyện này làm cho Tống Hòa không có cách nào nằm ngang được, mỗi lần đến kỳ thi, phải đốt đèn thức đêm cực khổ học tập.

Đều nói học tập như đi ngược dòng nước, không tiến sẽ bị lùi. Từ thành tích nhìn lại, cô chưa tiến nhưng cũng không lùi. Cũng chính bởi vì như vậy, trái lại các giáo viên nhất trí cảm thấy sinh viên Tống Hòa này rất ổn, đặc biệt có thể gánh vác áp lực, dưới tình huống này thành tích còn có thể vững bước đi về phía trước... Ừ, ít nhiều gì cũng được xem như là một loại bản lĩnh hiếm có!

Ngày hôm qua, sau khi Tống Hòa biết kỳ thi lần trước mình đạt tiêu chuẩn thì thở phào một hơi, giống như đã qua được một cửa sinh tử vậy. Chờ sau khi phát tiết xong, cô lại lau sạch nước mắt bắt đầu học tập, hơn nữa ngoài sáng trong tối còn uy hiếp Lục Thanh Hoài không cho phép anh nói chuyện mình khóc ra ngoài. Lại càng không được nói cho ba đứa Đại Oa nghe, đặc biệt là Đại Oa.

"Hôm nay em là muốn ra ngoài?"

Sáng sớm hôm sau, Lục Thanh Hoài từ trên giường ngồi dậy hỏi. Theo lý thuyết khó lắm mới được nghỉ ngơi, hẳn Tống Hòa sẽ ngủ đến trưa mới thức dậy, ăn sáng như ăn trưa luôn. Bây giờ mới mấy giờ chứ, bên ngoài trời còn chưa sáng kìa?

Sau khi Tống Hòa thay quần áo thì thúc giục Lục Thanh Hoài:

"Anh cũng nhanh dậy đi, đợi một lát nữa chúng ta cùng nhau ra ngoài."

Lục Thanh Hoài:

"Ra ngoài làm gì?"

Tống Hòa kinh ngạc:

"Không phải tối hôm qua em đã nói với anh rồi sao, đi mua cửa hàng."

Cô vừa nói lại vừa đi tới mép giường kéo Lục Thanh Hoài:

"Dậy nhanh lên, phải đi mấy nơi, kéo dài nữa thì không kịp về nhà ăn cơm đâu."

Lục Thanh Hoài: "..."

Anh vội vàng đứng lên nghi ngờ hỏi:

"Không đúng, chúng ta chờ một chút, hôm qua em có nói chuyện này với anh sao?"

Vẻ mặt Tống Hòa nghiêm lại:

"Tối hôm qua em chưa nói sao, Lục Thanh Hoài anh suy nghĩ kỹ lại đi, chẳng lẽ anh định mặc quần rồi không nhận nợ à?"

Tống Hòa vừa nói như vậy, Lục Thanh Hoài liền nhớ ra. Tối hôm qua lúc hai người đang hứng khởi, đột nhiên Tống Hòa nói bảo anh đi cùng cô ra ngoài một chuyện. Lúc ấy sao Lục Thanh Hoài có thể không đồng ý được, hoàn toàn không có cách nào suy nghĩ Tống Hòa đang nói cái gì, dù sao cũng gật đầu nói được.

"Chao ôi!" Sau khi phát hiện bị Tống Hòa lừa, Lục Thanh Hoài rên rỉ than thở rồi dậy khỏi giường, nhanh chóng rửa mặt ăn sáng, sau đó đi ra ngoài với Tống Hòa. Lục Thanh Hoài cũng xem như trượng nghĩa, quả thật không có nói chuyện Tống Hòa khóc, thậm chí lúc rảnh rỗi còn học chung với Tống Hòa nữa.

Lục Thanh Hoài đạp xe đạp, Tống Hòa ngồi ở phía sau. Gió ngày xuân vô cùng mát mẻ, đặc biệt là gió sáng sớm. Tối hôm qua có một trận mưa nhỏ, hôm nay hình như trong không khí có xen lẫn mùi thơm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip