ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 60 Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em

Chương 578. Tìm chỗ không vừa lòng 1

Chương 578: Công khai xử phạt 4

Trong lòng cô đang nhớ đến chuyện này, Tiểu Muội đã nhanh chóng chạy đến.

Ở trong lòng Tiểu Muội, người giáo viên xếp vị trí đầu tiên chính là chị, bởi vì chị là giáo viên dạy vỡ lòng của cô bé, rất nhiều kiến thức của cô bé đều biết được trong vô số câu chuyện chị kể trước khi đi ngủ.

Xếp thứ hai chính là Du Hứa.

Du Hứa dạy Tiểu Muội mấy năm, từ tiểu học đến cấp hai, Du Hứa đã giúp cô bé xây dựng một nền tảng tốt.

Thật ra rất nhiều người đều nói cô bé là thiên tài, nhưng Tiểu Muội thường xuyên nghĩ nếu mình không gặp được thầy Du, sợ rằng hôm nay còn đang từng bước đi học đại học đi?

Có lẽ mình cũng sẽ đi con đường hiện tại, nhưng nhất định sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Du Hứa gặp Tiểu Muội cũng rất vui mừng, Tiểu Muội là do một tay ông ấy dạy dỗ, còn có tiền đồ như vậy, ông ấy đối xử với Tiểu Muội rất thân thiết.

Phó Kiến Sơn bưng mấy bát bã rượu trứng gà đi ra, vội vàng thúc giục:

"Mọi người uống đi, trừ lạnh trong người."

Nói xong, đột nhiên ông lại phát ra một trận cười ha ha.

Một lát sau, lại phát ra một trận cười.

Tống Hòa có chút không hiểu, lúc đầu cô còn chưa phát hiện ra, nhưng lúc này trái lại cảm giác được.

Lúc ông Phó nói chuyện với người khác thì rất bình thường, nhưng lúc nói chuyện với Tống Hòa thì không cần nói lời nào, chỉ cần nhìn cô một cái, cũng đã bật cười rồi.

Tống Hòa không khỏi sờ mặt mình một cái, thừa dịp người khác không chú ý tranh thủ để Lục Thanh Hoài nhìn mặt cô thử, xem trên mặt cô có dính cái gì không.

Lục Thanh Hoài cũng khó hiểu, lắc đầu một cái.

Tống Hòa vô cùng buồn bực.

Lúc này ông Phó lại đột nhiên cười, quả thật Tống Hòa nhịn không được, tò mò hỏi:

"Ngài cười cái gì, cháu bị sao à?"

Cuối cùng Phó Kiến Sơn không nhịn được nữa, tiếng cười to ha ha vang lên!

Tống Hòa thật sự không hiểu.

Thật vất vả chờ ông ấy dừng lại, Tống Hòa lại hỏi lần nữa, nhưng ông ấy lại không chịu nói.

Trên mặt Phó Kiến Sơn tràn đầy nụ cười, khoát tay:

"Nếu cháu không biết, vậy cháu vẫn nên không biết thì hơn."

Tống Hòa: "..."

Đây là cái lý luận quỷ gì.

Tống Hòa không vui, truy hỏi:

"Ngài cứ nói đi, là cháu bị cái gì? Rốt cuộc cháu bị làm sao? Nếu như ngài không nói, một tháng tiếp theo cháu sẽ ngủ không ngon được."

Nụ cười trên mặt Phó Kiến Sơn còn chưa biến mất:

"Cháu thật sự không biết? Giáo viên của các cháu không nói cho các cháu?"

Nói đến chỗ này, Phó Kiến Sơn thật sự không dừng lại được nữa, nói lời thấm thía với Tống Hòa:

"Đều nói trước khi xây nhà phải làm móng trước, chỉ có móng tốt, nhà mới có thể vững chắc, nếu không rất dễ dàng sụp xuống. Học kiến thức cũng như vậy, mặc kệ như thế nào, kiến thức cơ bản phải vững chắc đã."

Ông ấy nói rất mờ mịt, giống như là "ám chỉ" gì đó.

Đột nhiên, ông ấy lại cười hì hì.

Tống Hòa sửng sốt một chút.

Đại Oa cũng sửng sốt một chút.

Hình như Tống Hòa hiểu gì đó.

Ông!

Đột nhiên gương mặt Tống Hòa đỏ lên, không thể tin nói:

"Ngài xem bài thi của cháu rồi? Bài thi của cháu?"

Phó Kiến Sơn nâng chén trà lên, gật đầu một cái.

Tống Hòa lại không hiểu, cả người đều ngẩn ngơ, nhanh chóng hỏi:

"Là chỉ có mình cháu, hay là cũng có những người khác?"

Phó Kiến Sơn kinh ngạc: "Tất nhiên cũng có những người khác, khoa của các cháu đúng là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip