Chương 59 - Sợ hãi 1
Sáng sớm ngày hôm sau, vào lúc trời vẫn còn tảng sáng, cổng sân vang lên tiếng "cọt kẹt". Đôi vợ chồng trẻ đã rời khỏi nhà.
Người phụ nữ bên trong nhà chính, Vương Mỹ Hoa, hé cửa sổ, lặng lẽ nhìn về phía sân.
"Ông này, đôi vợ chồng kia ra khỏi cửa rồi."
"Ra thì ra thôi."
Ông cụ đáp. Bụng ông đang đói meo. Thật ra bà nhà mình không muốn để đôi vợ chồng kia ăn bữa sáng ở nhà, nên đợi đến khi bọn họ ra khỏi cửa mới chịu mặc đồ chỉnh tề xuống nhà bếp.
"Ài, bọn họ muốn đi tìm bà sáu của ông đấy..."
"Ngừng!" Ông cụ nhíu mày lại.
"Sao lại gọi là bà sáu của tôi? Tôi không có quan hệ gì với Lôi Thần Bà đâu nhé! Đều đã ngoài năm mươi rồi, bà đừng ăn nói lung tung."
"Không nói thì không nói."
Vương Mỹ Hoa ngồi bên cạnh, nhỏ giọng nói,
"Nhưng mà ông với Lôi Thần Bà, so với người bên cạnh thì cũng coi như là mối quan hệ tương đối gần rồi chứ?"
"Vậy liệu có thể..."
Giọng nói của bà càng lúc càng nhỏ,
"Liệu có thể giới thiệu Tiếu Thảo của chúng ta?"
Ông cụ trừng to mắt:
"Bà điên rồi! Đợi đứa cả từ nhà mẹ đẻ trở về, nó nhất định sẽ xé xác bà ra!"
Vương Mỹ Hoa lập tức im miệng. Bà cũng chỉ là bỗng nhiên xúc động. Thật sự muốn bà làm chuyện này, bà không có cái gan đó, suy cho cùng Tiểu Thảo cũng là đứa con gái duy nhất của thằng con cả.
Có câu nói gọi ổ vàng ổ bạc không bằng ổ chó của chính mình. Nhưng mà đó là người thành phố, nếu như Tiểu Thảo được đôi vợ chồng đó vừa ý rồi nhận nuôi thì tương lai sẽ được sống cuộc sống của dân thành phố mà.
Vương Mỹ Hoa cảm thấy mình cũng chỉ là suy nghĩ cho cháu gái mình thôi. Nhìn áo quần mà đôi vợ chồng kia mặc, chậc chậc, vải vóc đến cung tiêu xã cũng chẳng có bán. Còn cả kẹo tiện tay cho kia nữa, vậy mà lại có đủ loại màu sắc.
Tối hôm qua bà nghe thấy cuộc trò chuyện của đôi vợ chồng kia, biết được hai người họ đều đang làm trong đội vận chuyển, còn cha mẹ đoán chừng là làm trong xưởng may. Trong nhà hình như còn có cả xe đạp, trong khoảng thời gian nạn đói kia lại còn chưa từng bị đói qua.
Điều kiện tốt biết bao chứ! Được đầu thai vào một gia đình này thật đúng là hưởng phúc rồi. Cả thôn Thượng Bình đâu phải chỉ có mỗi bà nghĩ thế đâu, người có suy nghĩ giống bà cũng chẳng ít. Nhưng nói là tự tìm đến cửa để tiến cử, vậy thật không có nhiều.
Đôi vợ chồng kia, sau khi rời khỏi nhà ông bà Vương Mỹ Hoa, tiếp tục đi đến am Lôi Thần Bà.
"Thật là không biết xấu hổ!"
Vương Mỹ Hoa "pì" một tiếng về phía sân. Đôi vợ chồng kia đi am Lôi Thần Bà còn chưa về đâu đấy thế mà đã mặt dày tìm đến cửa rồi. Đã nói là người không có đây là cứ mặt dày mày dạn ngồi trực sẵn ở ngay cửa, đây là loại người gì thế này.
Vương Mỹ Hoa cực kỳ phỉ nhổ!
Cùng lúc đó, tại am Hoàng Bì Tử, Lôi Thần Bà đang nhắm mắt, quỳ gối trước một bức tượng điêu khắc.
Một đôi vợ chồng trẻ đứng ngay cửa. Người đàn ông còn dám sáp lại gần xem, còn người phụ nữ đã sợ hãi đến cơ thể run rẩy.
Sao cô lại cảm thấy hãi hoảng đến vậy chứ?
Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến cho lá cây trong am vang lên tiếng "xào xạc". Mây đen che khuất mặt trời, trong am trở nên hơi u ám. Người phụ nữ thoáng quay đầu, mắt chạm mắt với
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền