ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 599: Phiên ngoại 3

Trước đây cô luôn muốn rời khỏi đây. Lúc ở thôn Lý gia thì muốn tới Công xã Hà Tây. Lúc ở Công xã Hà Tây thì muốn tới huyện Bình Hòa. Sau khi tới huyện Bình Hòa rồi thì cô lại muốn đi tới một nơi rộng lớn hơn, đi tới những đô thị lớn mà cô quen thuộc.

Nhưng hôm nay cô lại nhìn khung cảnh non xanh nước biếc, hít thở không khí trong lành, bỗng nhiên có ý nghĩ vài chục năm sau sẽ về đây dưỡng lão. Đến lúc đó ở thành phố một khoảng thời gian, ở quê một khoảng thời gian, cuộc sống như vậy mới đủ mỹ mãn.

Con đường tới Công xã Hà Tây cũng chẳng thay đổi nhiều lắm, khung cảnh vẫn đẹp như ngày nào. Chắc là bởi vì những ngọn núi lớn sừng sững ở nơi đây đã giúp các xã viên trở nên giàu có, cho nên các xã viên mới vô cùng cảm kích và kính nể.

Mấy tháng trước cô đã từng nghe nói có một người tới muốn mua gỗ, kết quả bị các xã viên tức giận đuổi đi, một vài người già còn chống gậy ngồi ở chân núi chửi ầm lên! Mắng cái gì mà đám người mua gỗ này táng tận lương tâm, mắng một số thanh niên muốn bán gỗ là không có lương tâm.

Nếu những cánh rừng này bị chặt đi rồi, sinh thái sẽ càng bị thiệt hại, sau này nấm trúc dại của bọn họ và các loại dược liệu dại do bọn họ trồng phải làm thế nào? Bởi vì phần lớn người dân đều dứt khoát từ chối cho nên chuyện mua bán này không được giải quyết.

Ngày nay bọn họ không thiếu tiền, việc làm kiếm tiền bên ngoài cũng nhiều vô kể, hà cớ gì phải bán cây chứ?

Chú Đại Tráng cố ý đi đường xa, nhưng mà rất nhanh bọn họ cũng ra khỏi huyện, dọc theo con đường nhựa đi tới Công xã Hà Tây.

Rất nhanh, bọn họ đã tới Công xã Hà Tây. Tống Hòa thoáng cái đã sốc lại tinh thần, đám Tiểu Muội cũng giống vậy, một đôi mắt không đủ nhìn.

Ngay lúc đó, có một đám người xông tới, chú Đại Tráng bất đắc dĩ không thể làm gì hơn là dừng xe lại.

"Tiểu Hòa!"

"Trời ơi là Tiểu Hòa sao?"

"Má ơi, thực sự là Tiểu Hòa!"

Tống Hòa cười cười gật đầu:

"Đúng là cháu đây, Thạch Đầu nhà cô cháu sắp kết hôn rồi, cho nên cháu quay về một chuyến."

"Tiểu Hòa lâu lắm rồi cháu không quay lại đấy, bên cạnh có phải là Mễ Bảo và Tiểu Muội không, lớn thế này rồi à, trong ấn tượng của bà chúng nó vẫn còn là đứa trẻ đấy!"

Một bà lão tóc trắng cười nói, Tống Hòa còn chưa phản ứng kịp, Mễ Bảo bỗng nhiên mỉm cười gật đầu:

"Chào bà Ngũ Phúc."

"Ôi chao! Mễ Bảo còn nhớ rõ bà đấy à! Bà đã già thế này rồi mà cháu còn có thể nhận ra nữa!"

Bà Ngũ Phúc chống gậy, nụ cười càng thêm xán lạn, mắt thường cũng có thể nhìn ra bà ấy rất minh mẫn.

Bà ấy hiền hòa nói:

"Hôm qua bà mới phơi một ít mận khô, bà nhớ Mễ Bảo thích ăn nhất, đợi bà, bà đi lấy cho cháu ăn."

Nói xong, bà ấy bèn xoay người chống gậy đi như bay.

Mễ Bảo bỗng nhiên bật cười tươi rói, thầm nói người thích ăn mận khô nhà bà Ngũ Phúc nhất chính là Đại Oa.

Tiểu Muội đúng bên cạnh Tống Hòa nghe vậy cũng nhớ ra rồi, bà Ngũ Phúc chính là bà nội của A Hương, cũng không biết bây giờ A Hương thế nào. Lúc cô bé muốn hỏi thử thì có mấy người từ xa chạy tới. Là Tiểu Tinh và Tư Tư, là các giáo viên đã từng làm việc chung với cô ở nhà trẻ công xã.

Tống Hòa kích động đứng dậy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip