ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 601: Phiên ngoại 5

Xe ba bánh dọc theo con đường rộng thênh thang đi vào trong thôn trang, chỉ thấy lúc đi qua một chiếc cầu đá bèn thấy một tấm bia đá được khắc ba chữ lớn

"Thôn Lý gia"

. Dượng Cường Tử nói, chữ trên tấm bia đã là do ông Thụ Bì viết đấy.

Nói đến ông Thụ Bì, tâm trạng của mấy người Tống Hòa liền hơi buồn. Thế nhưng ông lão sống gần trăm tuổi này đã qua đời vào năm ngoái, mất chung với cả chú chó già của ông ấy. Ông ấy không có người thân, nhưng tang lễ của ông ấy lại vô cùng long trọng, người trong thôn đều đồng loạt để tang vì ông ấy.

Ông Thụ Bì qua đời, con chó liền được chú Đại Tráng nuôi dưỡng. bây giờ hôm nào hai con chó cũng ngồi dưới gốc cây đại thụ ở cửa thôn, giống như hai bức tượng, điều này khiến người ta nghĩ tới ông Thụ Bì và Đại Hắc của năm đó. Vì hai con chó này, người trong thôn đã xây một cái lán ở cửa thôn, làm một cái chuồng chó, để lúc chúng nó "đứng canh gác" thì không bị dãi nắng dầm mưa.

Trước đây sau khi nghe ý kiến của Tống Hòa, dượng ấy cũng nuôi một con chó, đợi sau này chó trưởng thành rồi thì lại sinh thêm hai con nữa.

Lúc đi qua rừng trúc, đi qua rừng cây phong, dẫn thẳng về thôn Lý gia nơi đã nuôi dưỡng bọn họ trong khoảng thời gian khốn khó nhất . Hai con chó nghe thấy tiếng xe quen thuộc, xông tới như tên rời cung, vây xung quanh xe không ngừng lè lưỡi vẫy đuôi. Chú Đại Tráng xoa xoa chúng nó, lại ném cho bọn chúng hai cái bánh bao thịt mua ở công xã. Công xã có một gia đình làm bánh bao rất ngon, làm một mẻ bán một mẻ, nghe nói danh tiếng đã truyền tới thành phố lân cận rồi, bình thường phải xếp hàng mới mua được. Hai con chó lập tức thỏa mãn, dường như bọn chúng có thể nhìn thấy đám người Tống Hòa không có nguy hiểm, thế là sủa hai cái rồi ngửi ngửi, sau đó lại ngồi ở dưới bóng đại thụ, lẳng lặng nhìn về phía xa xa.

Tiểu Muội càng nhớ tới Nhị Bách, vào hai năm trước Nhị Bách cũng mất rồi, được chôn ở dưới chân núi Thanh, được chôn ở cùng một nơi với Đại Hắc. Từ sau khi Đại Hắc cứu được một đứa bé trong tay đám buôn người, thôn Lý gia càng nhiều chó hơn, thậm chí không ít chó của mọi người đều là con cháu của Đại Hắc. Nhưng theo cuộc sống ngày càng phát triển ở thôn Lý gia, người tới đây ngày càng nhiều, chó cũng dần ít đi. Ngày nay, chỉ còn rất ít gia đình còn nuôi chó, chó trong thôn không tới năm con.

Đám trẻ trong thôn Lý gia thay đổi rất nhiều, Tống Hòa ngắm nhìn lá cờ đỏ phấp phới đón gió ở trung tâm thôn, vẻ mặt rất xúc động.

"Đó là nhà trẻ và trường tiểu học."

Dượng Cường Tử nói,

"Trường học nằm bên cạnh hội trường lớn, hôm nay là chủ nhật cho nên đám trẻ không phải đi học, đang chơi ở trong thôn."

Những đứa bé này cũng không nhận ra đám người Tống Hòa, bọn chúng lộ ra biểu cảm ngây thơ tò mò, có đứa gan dạ còn hi hi ha ha chạy tới hỏi bọn họ là ai. Tống Hòa cười cười, vừa muốn nói chuyện, chợt nghe phía xa truyền tới một tiếng gọi lớn.

"Cô giáo Tiểu Hòa!"

Tiếng gọi kia rất lớn, đúng là đinh tai nhức óc.

"Mễ Bảo Tiểu Muội!"

Ngay sau đó, chỉ thấy một thiếu niên nhảy xuống từ trên đài cao. Đôi mắt của Mễ Bảo sáng lên, gọi một tiếng:

"Là Cẩu Oa Tử!"

Tiểu Muội bị cận thị, híp mắt nhìn sang, sau đó dùng sức ngoắc. Cẩu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip