Chương 61 - Sợ hãi 3
Mấy ngày trước, Hiểu Mẫn tìm Tống Hòa để cùng đọc sách, cũng rủ cả Hiểu Phương. Sau hai ngày quen biết, Tống Hòa và Hiểu Phương cũng trở nên thân quen.
Lúc Tống Hòa đang định về phòng viết tiếp sách giáo khoa, thì có tiếng động vang lên ngay ngoài cửa.
"Hiểu Phương đấy à, mau vào đây, tôi đã đăng ký xong rồi."
Hiểu Phương là cháu gái của đội trưởng Lý, cha của cô ấy là em trai họ của đội trưởng Lý.
"Ầy, chỗ này là nấm mà tôi hái được trên núi vào buổi sáng đấy, cho cô."
Hiểu Phương ôm mấy cây nấm hương lớn ở trong ngực, sau khi vào cửa liền thả lên trên một tấm ván gỗ ở trong sân.
Tống Hòa vội vàng lên tiếng:
"Cô mang về để tự ăn đi chứ, mai tôi cũng sẽ lên núi hái."
"Đừng vậy." Hiểu Phương tươi cười,
"Tôi mang về chưa biết chừng lại bị ai ăn mất đấy. Hơn nữa, cô dạy tôi biết được nhiều chữ như vậy, tôi cho cô mấy cây nấm thì có tính là gì đâu chứ, cô cứ coi như là tôi không muốn mang ơn người khác đi."
Cô ấy cũng đã nói đến vậy rồi, Tống Hòa cũng chỉ còn cách là nhận lấy.
Tống Hòa nghe Hiểu Mẫn nói tình cảnh của Hiểu Phương cũng không tốt được như Hiểu Mẫn, thậm chí là còn chẳng tốt bằng cô. Gia đình Hiểu Phương trọng nam khinh nữ khá nghiêm trọng.
Thời này nhìn cặp cha mẹ có đối tốt với con gái mình hay không, vậy thì phải xem cặp cha mẹ đó có cho con đi học hay không.
Tập tục của thôn dân Lý Gia thuần phác, Tống Hòa có thể cảm nhận được phần lớn bộ phận ở nơi này cũng không hẳn là sinh ra con gái thì mang đi bỏ hoặc là có tập tục mang đi dìm cho chết đuối. Đến chà đạp bé gái cũng hiếm có, cho dù là nhà bà cụ Lý Nhị cũng cực kỳ bảo vệ mỗi một đứa con cái nhà mình.
Nhưng cha mẹ của Hiểu Phương, có lẽ là thuộc về một bộ phận nhỏ kia. Nhưng may mắn thay là Hiểu Phương lại không bị kiểu tư tưởng này ăn mòn và đồng hóa, cô ấy vẫn theo đuổi vươn lên, tự lực thoát ra khỏi vũng lầy. Tống Hòa rất sẵn lòng giúp đỡ cô ấy.
"Giáo viên tuyển ba người, tôi đoán là cũng sẽ không chỉ chọn giáo viên có thể lên lớp được cho lũ trẻ đâu, chắc chắn là sẽ có tuyển một người biết chăm sóc trẻ nhỏ đó. Cô có nhiều sức lại còn biết chăm sóc cho người khác, cũng có thể thử đi ghi danh xem sao."
Hiểu Phương lắc đầu,
"Vô dụng thôi, được tuyển thì cha mẹ tôi cũng sẽ không để tôi đi đâu."
Tống Hòa thầm nghĩ là vì 10 công điểm cha mẹ Hiểu Phương cũng phải đồng ý chứ.
"Sao lại thế, có 10 công điểm lận mà."
Rất nhiều con gái trong thôn một ngày cũng chẳng kiếm được 10 công điểm. Giống Hiểu Phương vậy, nhiều lắm cũng chỉ kiếm được 7 công điểm.
"Bởi vì tôi phải gả ra ngoài, nếu công việc này cho tôi thì cũng là lỗ thôi, bố mẹ tôi cũng sẽ nhường nó lại cho chị dâu."
Tống Hòa nghẹn lời, suy nghĩ một hồi lâu:
"Vậy sau này cứ tranh thủ lúc rảnh rỗi đến hội trường nhiều hơn nhé, đứng ở cạnh để được nghe nhiều hơn."
Hiểu Phương nở nụ cười:
"Tôi biết, không biết chữ thì cũng như mắt mù vậy, chẳng những thường bị người khác lừa gạt, mà gặp nạn thì cũng chẳng thể chạy xa được."
"Đúng rồi, chính là đạo lý này đấy!"
Hiểu Phương cũng không ở lại bao lâu, vội vàng đến rồi lại vội vàng rời đi.
Trái lại Tống Hòa lại ngồi ở trong sân hơn nửa ngày.
Cùng lúc ấy, Tiểu Muội đang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền