ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 611: Phiên ngoại 15

Mễ Bảo bốn tuổi thấp thỏm lo âu, cậu cẩn thận từng li từng tí nhìn chị gái, cậu sợ hãi chị gái sẽ bỏ rơi cậu. Trên đường chạy nạn không ai dư sức tám bát quái kéo thêm việc vào nhà, nhưng Mễ Bảo lại có thể hiểu bọn họ nghĩ gì từ trong ánh mắt của bọn họ. Bọn họ nghĩ, một nhà chị em này chắc chẳng sống được, mà người bị bỏ rơi đầu tiên là cậu. Mễ Bảo sợ hãi, cậu khóc đến mức không còn sức lực, chỉ có thể mê man ngủ thiếp đi.

Ngày thứ hai, chị gái đưa bọn họ cùng nhau rời đi, cũng không bỏ rơi cậu. Nhưng trong lòng của cậu vẫn lo lắng bất an, cậu bằng lòng ăn đất sét trắng và vỏ cây già, chỉ cần chị gái có thể mang theo cậu đi, đừng để cậu lẻ loi trơ trọi ở đây là được. Nhưng không ngờ chị gái không ném cậu đi. Chị gái móc vỏ cây trong miệng cậu ra, lại mớm nước cho cậu, ôm cậu vào trong ngực an ủi. Cuối cùng Mễ Bảo cũng không nhịn được mà bật khóc. Cậu vừa lau nước mắt vừa khóc, cậu chẳng muốn khóc đâu, càng không muốn gây thêm rắc rối cho chị gái, nhưng cậu không nhịn được.

Chị nói với cậu:

"Không sao đâu, chị sẽ không bỏ rơi ai trong ba đứa. Thật đấy, chị mang các em cùng đi."

Mễ Bảo tin câu nói này của chị gái, thế giới tinh thần do người cô qua đời mà hoàn toàn u tối lại xuất hiện một chùm sáng.

Đoạn đường chạy nạn này, là một trải nghiệm mà bốn chị em bọn họ không thể nào quên.

Cậu nhớ kỹ lúc chị gái sắp sức cùng lực kiệt, vẫn lôi kéo tấm ván gỗ xe, không ném bọn họ đi. Cũng nhớ sau khi bọn họ đến thôn Lý gia, bởi vì có người nói cậu là cái gánh nặng, chị gái đã ôm lấy cậu an ủi cậu. Chị gái nói cậu không phải gánh nặng, càng không phải người làm liên lụy, bốn người bọn họ vĩnh viễn là người một nhà ở cùng nhau. Mễ Bảo từ ngày đó liền luôn ghi nhớ cái từ "người một nhà" này. Đúng vậy, bọn họ mãi mãi là người một nhà.

Cho đến sau khi Mễ Bảo có công việc, cậu vẫn nhớ kỹ chuyện này.

Mễ Bảo ở giây phút cô chết, cậu cảm giác bầu trời trên đỉnh đầu cậu hoàn toàn sụp đổ. Trên cánh đồng hoang vu cằn cỗi, Mễ Bảo nhìn người cô đã hoàn toàn không còn thở, bờ môi run đến mức khóc cũng không khóc được. Trước khi mẹ cậu qua đời từng nói, cậu nhất định phải theo sát cô, chỉ có cô mới sẽ không bỏ rơi cậu. Nhưng hôm nay, cô cũng qua đời, cậu còn có thể đi theo ai đây?

Ngoài cửa sổ là mặt trời sắp lặn, mặt trăng chậm rãi ló dạng trên bầu trời xanh thẳm. Một chỗ trong văn phòng vẫn còn sáng đèn.

"Cộc cộc cộc ——"

"Mời vào."

Chỉ thấy một người đàn ông đi tới, anh ta nói:

"Bí thư Ninh, đã sắp xếp thời gian cuối tuần cho ngài rồi."

Người trong văn phòng không ngẩng đầu, dường như nhìn thấy nội dung khó giải quyết, lông mày hơi nhíu, nhẹ gật đầu.

Thư ký buông văn kiện trên tay xuống, sau đó lui ra ngoài. Anh ta ra cửa, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Lông mày của bí thư Ninh lúc đó vô cùng dọa người, đoán chừng lại có người bị phê bình rồi.

Nói đến vị bí thư Ninh này của bọn họ, nhất định phải dơ ngón cái lên. Lúc anh còn chưa nhậm chức đã từng nghe nói đến thanh danh của bí thư Ninh, cậu ta là một kẻ vô cùng hung ác. Bí thư Ninh là nghiên cứu đã tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp trực tiếp được phân phối đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip