ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 60 Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em

Chương 87. Phương pháp kiếm tiền mới 5

Chương 87 - Phương pháp kiếm tiền mới 5

Qua đông chí, tiết trời càng lúc càng lạnh, không khí cuối năm cũng ngày càng rõ ràng. Dù cho vật tư thiếu thốn, nhưng các bà các mẹ vẫn nghĩ ra đủ mọi cách để chuẩn bị bánh trái ngày tết đủ đầy hết mức có thể trong khả năng của mình. Như rang lạc, rang hạt bí. Trong đội còn giết thêm cả heo rồi chia cho mỗi người một chút thịt đặng mọi người muốn làm thịt heo phơi thì có mà làm.

Thôn Lý Gia cũng giống vậy, sau khi bắt đầu đông chí, việc ít mà thời gian rảnh lại nhiều. Vào thời điểm thế này, các hộ gia đình lại thích tụ tập tám phét chuyện thường ngày, bàn xem nên làm món gì ăn tết, nhưng sau cùng sẽ luôn đưa cuộc trò chuyện lên người Tống Hòa. Ai bảo chủ đề sau bữa cơm vào thời gian gần đây đều là chuyện Tống Hòa được lên báo chứ. Sau hai tháng trôi qua, Tống Hòa lại lần nữa trở thành người nức tiếng của thôn Tống Gia. Lần này cô nổi tiếng đến hẳn cả tết Nguyên Đán, hơn nữa mức độ nổi tiếng kia lại còn đứng vững ở hạng nhất.

Hôm nay lại là ngày Tống Hòa đi lên huyện thành, vẫn lấy ra một số vật tư theo thường lệ, sau đó xách theo 18 tấm phiếu kia đổi lấy thành tiền. Người dì ở quầy hàng không khỏi nhìn Tống Hòa một cái:

"Lên báo à?"

Tống Hòa cười ngại ngùng, gật đầu.

"Giỏi ghê." Vừa nói vừa đưa tiền cho Tống Hòa.

Túi tiền dư dả, cuối cùng Tống Hòa cũng có thể đến cung tiêu xã ngắm nghía rồi. Ai mà dám tin, ba lần đến huyện Bình Hòa vậy mà cô cũng chưa từng đặt chân vào cung tiêu xã dù chỉ một lần. Lần đầu tiên là bởi vì vội đến thôn Lý Gia, lần thứ hai thì lại là vì trong túi không có tiền, nhưng lần này Tống Hòa rất giàu có vậy thì đương nhiên cũng hưng phấn bước vào cung tiêu xã. Nơi này chắc chắn là chốn nào nhiệt nhất nằm trên con phố này. Cộng thêm nay còn là họp chợ, vậy nên bên trong cung tiêu xã lại càng là người đông như mắc cửi, khó khăn lắm Tống Hòa mới đợi được bên trong bớt người hơn chút mới dám đi vào.

Theo cô thấy, cung tiêu xã của thời này cũng hơi giống so với những siêu thị nhỏ ở vùng nông thôn của đời sau. Chỉ là vật phẩm ở trên kệ trên giá rất đơn điệu, số lượng cũng chẳng có nhiều. Tống Hòa từ tốn chậm rãi đi dạo quanh, thỉnh thoảng thử hỏi xem giá cả, thành công làm cho nhân viên làm việc ở trong cung tiêu xã mất kiên nhẫn. Chỉ là vào lúc định càu nhàu, cô gái nhà người ta lại nở nụ cười hiền lành với bạn, do đó những câu nói cằn nhằn lại nghẹn ứ trong họng, không nói ra được cũng không nuốt ngược xuống được. Từ nhỏ đến lớn Tống Hòa ở trước mặt người lạ đều rất cởi mở thoải mái, hoàn toàn không biết thể diện là thứ gì, luôn chỉ tuân theo châm ngôn

"Chỉ cần mình không ngại, người ngại chắc chắn sẽ là người khác."

Da mặt dày thì thế nào cơ chứ? Mất mặt thì sao nào? Ra khỏi cánh cửa này còn có ai biết bạn là ai chứ. Qua đôi ba ngày lại còn có ai nhớ tới bạn.

Nói về chuyện hôm qua, sau khi Lý Yến về nhà và biết được em gái bị đối xử như vậy, trong lòng người làm anh đều rất tức giận. Nhà bọn họ khởi nghiệp từ thành phố Nguyên Dương đi đến tỉnh thành, sao có thể không có bạn bè gì ở thành phố Nguyên Dương được. Cũng vừa khéo tối ngày hôm qua có một người bạn muốn lái xe lớn vận chuyển hàng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip