ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 830: Phiên Ngoại 1

Mấy ngày nay, Long Ngọc Kiều tiếp nhận không ít thẩm vấn. Cho dù cô ta tìm đủ cách không thừa nhận, nhưng người tố cáo vẫn liên tục bắt cô ta phải nhận tội, thậm chí còn kể lại cuộc cãi vã hôm đó. Long Ngọc Kiều rất hận, và theo bản năng nghĩ tới con trai cả của mình. Con trai của cô ta là người có bản lĩnh.

Cùng lúc ấy, Lục Vô Úy viết số hiệu cả đêm, vừa chuẩn bị chợp mắt một lát thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa mãnh liệt. Rầm rầm, vội vàng như là muốn đập nát cánh cửa. Anh ta đứng dậy mở cửa ra.

Ngay lập tức, một quyền đánh úp tới, trong lúc này anh không kịp né tránh, bị đánh mạnh một cái. Lục Vô Úy yên lặng lau vết máu ở khóe miệng. Ngay sau đó một quyền lại đánh tới, nhưng lần này Lục Vô Úy né tránh được. Anh còn đánh trả, nhấc chân đá vào người Lục Nhị Bảo, đôi mắt tối tăm nhìn chằm chằm Lục Nhị Bảo:

"Em làm sao vậy?"

Lục Nhị Bảo mới bị Lục Diên đánh, vết xanh tím trên mặt còn chưa biến mất, lúc này phẫn nộ đến mức gương mặt đều vặn vẹo. Nghe thấy lời anh ta nói, Lục Nhị Bảo tức muốn chết:

"Anh còn có mặt mũi hỏi em làm sao vậy ư? Sao anh có mặt mũi hỏi hả?"

"Mẹ không thể ra tù trước tiên, có phải là vì anh hay không?"

"Có phải là anh tố cáo không?"

"Anh đừng nghĩ tới việc phủ nhận, người đàn bà điên lần trước, em thấy rồi!"

Lục Vô Úy lau sạch vết máu ở khóe miệng, nhìn Lục Nhị Bảo:

"Đúng thì sao?"

Cho dù trong lòng sớm đã có chuẩn bị, nghe thấy Lục Đại Bảo thừa nhận, Lục Nhị Bảo càng thêm tức giận.

"Anh có biết em nhớ mẹ cỡ nào hay không?"

"Anh có biết mẹ ở bên trong biểu hiện rất tốt, muốn ra ngoài cỡ nào không."

"Anh cả, vì sao anh lại làm như thế?"

"Vì sao anh làm như vậy hả?"

Lục Nhị Bảo gào thét như bị bệnh tâm thần.

"Có phải, có phải là Lục Diên sai bảo anh làm thế không?"

Lục Vô Úy không chỉ không tức giận, trái lại còn nở nụ cười với Lục Nhị Bảo, cầm cốc nước uống một ngụm lại nhổ ra. Ánh mắt bình tĩnh nhìn Lục Nhị Bảo:

"Bởi vì anh hận bà ta, anh hận bà ta, hận gia đình như phân chó này."

"Lục Thành Đống, rốt cuộc là em hận Lục Diên, hay là hâm mộ Lục Diên, trong lòng em biết rất rõ."

"Cha mẹ chân chính là như thế nào, trong lòng em cũng biết rõ, em dám để tay lên ngực suy nghĩ không?"

"Long Ngọc Kiều yêu em, coi em như con trai nuôi dưỡng sao?"

Lục Nhị Bảo sửng sốt một lát, nhìn chằm chằm Lục Đại Bảo:

"Anh cả, anh đang nói linh tinh gì thế?"

"Chúng ta là con của cha mẹ, sao cha mẹ có thể không thích chúng ta được?"

Lục Vô Úy cười ha ha.

Lục Nhị Bảo nói:

"Nếu anh bảo người ta tố cáo, anh nhanh đi, nhanh đi bảo người ta hủy bỏ chuyện này đi."

"Nói không chừng chuyện này còn có thể xoay chuyển."

Lục Vô Úy không nhúc nhích chút nào. Lục Nhị Bảo có chút sốt ruột, nhìn chằm chằm Lục Vô Úy:

"Anh, em cầu xin anh đấy."

Nói xong anh ta còn quỳ xuống với Lục Vô Úy.

Lục Vô Úy nhìn Lục Nhị Bảo mặt mũi bầm dập, im lặng một lát nói:

"Anh sẽ không bảo người ta hủy bỏ, chuyện này anh sớm đã nghĩ xong, em đừng khuyên bảo anh nữa."

Lục Nhị Bảo liên tục mắng mấy tiếng anh ta điên rồi. Dưới những lời chỉ trích càng điên cuồng của anh ta, Lục Vô Úy càng thêm bình tĩnh. Trong lòng Lục Nhị Bảo sinh ra cảm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip