ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 841: Phiên Ngoại 12

Thành tích học tập của cô ấy bình thường, trong nhà cũng có công việc cô ấy phải làm, có đôi khi dì út sẽ gửi báo và sách tới cho cô ấy, có đôi khi những thứ này là cách để cô ấy nhìn ra thế giới bên ngoài trong ngôi làng nhỏ của mình. Thực ra có không ít người trong thôn đều cảm thấy cô ấy không hiểu chuyện, là ngoại tộc, chỉ có dì Lục Tình không cho là như thế. Chẳng qua dì Lục Tình cũng có công việc của mình, cô ấy phải chiếu cố nhiều người lắm. Không có mấy người trong thôn chơi với cô ấy, cô ấy đọc báo, tiếp nhận đóng góp, còn nghĩ mình có thể viết gì đó hay không. Trong lòng cô ấy có quá nhiều lời muốn nói, người lớn đều có công việc của riêng mình, dì út dì hai đã đối xử rất tốt với cô ấy, cô ấy không thể không hiểu chuyện luôn đi quấy rầy. Hổ Tử cũng cần phải đến trường.

Cô ấy đã nghĩ tới việc tự mình viết ra, cô ấy không muốn người ta biết là cô ấy còn sửa lại tên. Vô số đêm khuya yên tĩnh cô ấy rảnh rỗi lại cân nhắc viết thư cho tòa soạn báo. Dùng tiền dì út cô ấy cho gửi đi sau đó rời khỏi đây, lúc mới đầu cô ấy còn đợi kết quả, đợi mấy ngày đều không có tin tức, khi cô ấy cho rằng không được không nghĩ tới mình lại được xét duyệt. Lần đầu tiên nhận được 2 đồng tiền nhuận bút, tuy không nhiều lắm nhưng cô ấy vẫn rất vui. Cảm thấy tiếng lòng của mình giống như bị người ta thấy được.

Mãi đến khi cô ấy không thi lên đại học, cha à mẹ cảm thấy cô ấy là cô gái đã trưởng thành, ông ngoại và cậu giới thiệu một "mối hôn sự tốt" cho cô ấy. Trần Điềm liều mạng phản kháng, cộng thêm có Lục Tình, dì Lục Tình đã được điều tới vị trí rất cao. Lục Tình răn dạy cha mẹ cô ấy, còn có người trong huyện đến tuyên truyền, cha mẹ cô ấy không dám nữa. Dì hai cũng mắng mẹ cô ấy một trận, dẫn cô ấy rời đi.

Lại sau đó Hổ Tử gửi thư cho cô ấy bảo cô ấy tới Dương Thành, dì út giữ cô ấy lại.

Trần Điềm nhìn những quyển sách mới tinh, cảm thấy được ý nghĩ muốn chết lúc trước của mình đúng là yếu đuối, cho dù là Lục Tình hay là mẹ Hổ Tử đều nói rất đúng. Hổ Tử cũng nói:

"Trên thế giới này không phải không có người để ý tới em."

"Ví dụ như dì út em, dì hai em..."

Hổ Tử nói xong nhức cả đầu:

"Từ nhỏ anh đã quen em, thực ra anh cũng không muốn em chết."

"Anh cũng để ý em."

Trần Điềm nói:

"Em suy nghĩ cẩn thận, đã không muốn chết nữa."

Hổ Tử thật sự không nghe nổi nữa:

"Mẹ, Trần Điềm còn chưa ăn cơm, mẹ có thể để em ấy ăn cơm trước được không, em ấy vẫn còn sốt mà."

"Ai da, mẹ quên mất, mì đều sắp nguội, mau ăn mau ăn đi."

Truyền dịch xong đã hạ sốt, ngoại trừ trên người còn đau, Trần Điềm cảm thấy mình cũng không có chuyện lớn gì đặc biệt cần người chăm sóc.

Hổ Tử không chịu gọi Trần Tuệ.

"Anh về đi học đi, bảo em gái em tan học đi thăm em là được."

Hổ Tử nói:

"Như vậy được sao, em ấy còn nhỏ có thể chăm sóc em ư?"

Lục Tình ngoại trừ trả tiền thuốc men cho cô ấy, còn đưa cho cô ấy phí sinh hoạt, nói đều là dì út cho, còn có rất nhiều sách.

Trần Điềm nhìn quyển sách viết văn kia, bên trong có rất nhiều chuyện xưa, rất nhiều câu chuyện mang tính khích lệ, có đôi khi cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip