Chương 854: Phiên Ngoại 25
Thẩm Vũ đang nói chuyện phiếm với Hứa Nhân, thì thấy Lục Diệp đỡ Lục Huyền đi tới, bước chân người đàn ông có vẻ hơi lảo đảo.
Muốn nói trong đám cưới Mãn Mãn, người bị rót rượu nhiều nhất không phải chú rể, cũng không phải Mãn Mãn mà là người làm cha như Lục Huyền.
"Dì à, nấu ít canh giải rượu đi!"
Lục Diệp nói vọng vào.
Cùng lúc ấy, Hứa Kiêm Gia bỗng reo lên:
"Mẹ nuôi, bá cả uống say, thật thối thật thối!"
Nói xong, bé còn bịt mũi dùng tay nhỏ quơ trước mũi, ra vẻ ghét bỏ.
"Hứa Kiêm Gia, con đừng hủy đài của cha!"
Lục Diệp lập tức xù lông.
Hứa Nhân bất đắc dĩ vỗ vai Lục Diệp, ý bảo anh đừng chấp nhặt với trẻ con.
Theo giọng nói dịu dàng của Lục Diệp vang lên, chỉ trong nháy mắt Lục Huyền cảm thấy cánh tay mình được đôi tay mềm mại đỡ lấy, một luồng hơi ấm áp thơm ngọt đánh úp lại.
Hương vị này không xa lạ, nhưng sự ấm áp này không khiến người ta chán ghét.
Ý thức được ý nghĩ của mình, Lục Huyền kinh hãi. Anh kinh doanh lâu năm, theo tiền bạc càng ngày càng nhiều cũng từng gặp những mỹ nhân kế được thiết kế riêng cho anh.
Vừa định mở mắt ra, thì nghe thấy một tiếng:
"Vợ à, em nhanh đỡ anh với, anh cũng say."
Rõ ràng giọng nói này là của Lục Diệp, em trai anh.
"Mẹ, cha nói dối, cha căn bản không uống rượu, cha đều uống nước ngọt, còn làm bộ như là rượu..."
"Bác mới uống rượu thật, thật thối thật thối!"
Không ngừng có giọng nói truyền đến, tin tức bên ngoài đã vượt quá phạm vi tiếp nhận của Lục Huyền, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Cưỡng ép mình tỉnh táo một chút, khi mở mắt ra trước mắt là một gương mặt kiều mỵ.
Lục Huyền kinh ngạc một lát, cơ thể không thể tự mình khống chế mà tự thân thiết với cô theo bản năng, còn không đợi anh khống chế cơ thể mình.
Thì thấy em tư của mình đang ôm một người phụ nữ hơi lạnh lùng, cãi nhau với một cô nhóc.
"Hứa Kiêm Gia, lần này cha về Bắc Thành sẽ không dẫn theo con."
"Không dẫn theo con thì không dẫn theo con thôi, con muốn ở bên chị Mãn Mãn, con muốn ngủ giữa chị Mãn Mãn và anh trai xinh đẹp Kỳ Văn..."
Rốt cuộc những người này là ai?
"Được rồi, hai người đừng ầm ĩ nữa, bận rộn cả ngày rồi đều đi ngủ đi!"
Lục Huyền đã ý thức được có điều không thích hợp, chỉ lẳng lặng quan sát cảnh tượng ấm áp này, nghe thấy giọng nói cuối cùng, anh không nhịn được nhìn về phía người nói.
Lục Tình mặc áo khoác, bên cạnh là Tạ Ngạn mặc âu phục.
Khác hoàn toàn với chị cả trong trí nhớ, hình như lớn tuổi hơn chút, khí chất theo thời gian tăng lên nhìn mạnh mẽ hơn rất nhiều, nhưng...
Chị cả đã sớm qua đời.
Anh ta mới đốt tiền giấy cho chị cả, chị cả qua đời nhiều năm như vậy, nhiều năm như thế Tạ Ngạn vẫn ở trong thôn nhỏ đó, thường xuyên chôn quân áo và di vật, đốt vàng mã cho Lục Tình, gần bốn mươi mà nhìn như năm sáu chục tuổi.
Tạ Ngạn kéo anh uống không ít rượu, kể lại những chuyện về chị cả khi trẻ, tươi cười trên mặt đều là nếp nhăn.
Lại nhìn người đàn ông bên cạnh "chị cả" khí chất ôn hòa, đang tuổi tráng niên, hoàn toàn là dáng vẻ của hai người khác nhau.
Lục Huyền lại cảm thấy có lẽ chị cả không chết, sẽ có dáng vẻ như thế này.
Lục Tình hoàn toàn không phát hiện em trai có gì đó không đúng, nói với Thẩm Vũ: "Thường ngày nó không phải là người không có chừng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền