Chương 862: Phiên Ngoại 33
Bên kia, vừa mở mắt ra quanh mũi là mùi nhang tro, sặc đến gay mũi, Lục Huyền mở to mắt ho khan hai tiếng, nhìn cách trang trí trắng đen xám ở đây tỉnh táo mấy phần.
"Anh ba, cuối cùng anh cũng tỉnh dậy?"
Lục Diệp hỏi.
Lục Huyền nhìn thấy Lục Diệp mặc âu phục được đặt may riêng, khác với Lục Diệp mà anh biết, người mà anh biết cả ngày ăn mặc trẻ tuổi bám lấy vợ, gọi vợ ngắn vợ dài, một tên biến thái, một con khổng tước đều là trong đầu chỉ có vợ.
Lục Huyền đứng dậy nói:
"Em đang làm gì thế? Biến căn phòng sặc mùi như vậy."
Lục Diệp mờ mịt:
"Anh ba, đây là anh biến thành mà, anh đều quên rồi sao?"
Lục Huyền...
Không cần nghĩ cũng biết là tên biến thái kia làm.
Ý thức được mình trở lại, đáng lẽ ra anh nên vui sướng, nhưng một góc nào đó trong lòng lại có chút thất vọng.
Vừa định mở cửa sổ ra, điện thoại vang lên:
"Tổng giám đốc Lục, người phụ nữ anh bảo tôi đón về hiện giờ vẫn luôn ầm ĩ đòi gặp anh."
Phụ nữ ư?
Lục Huyền chỉ cảm thấy đau đầu.
Mới cúp điện thoại, bên kia lại gọi điện tới:
"Một cánh tay của Thẩm Kế Tổ bị người ta chém, số tiền em cho cũng bị cậu ta đánh cược thua, không phải là em cố ý đấy chứ? Khi trả thù lao đã tính tới chuyện này?"
"Nhưng mà Thẩm Vũ đều chạy nhiều năm như vậy, sao em đột nhiên tìm cô ta..."
Người gọi là Tạ Ngạn, Lục Huyền chỉ cảm thấy đau đầu, cũng không biết mấy ngày nay tên "biến thái" kia đã làm gì.
Mặc kệ mất mát trong lòng, Lục Huyền lập tức đi giải quyết mọi chuyện, xử lý công việc.
Sau khi Lục Huyền trở về, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm một hơi, quan sát một thời gian anh không lại không hiểu sao đổi người nữa.
"Anh quên rồi à, còn chưa tìm được thi thể của chị cả, em nghe nói có đại sư rất lợi hại, phải hẹn trước nửa năm, hiện giờ người tới anh cũng trở về, em cũng trở về một chuyến."
Lục Diệp nói.
Nếu là lúc trước Lục Huyền chỉ cười mỉa đối với những chuyện này, nhưng mà hiện giờ anh đều không hiểu sao lại tới đây.
Lục Huyền mờ mịt một lát:
"Đại sư gì cơ?"
"Em gọi đại sư kia tới đây."
Chữa ngựa chết thành ngựa sống đi.
Bốn phía là mùi nhang khói, Lục Diệp cũng cảm thấy anh trai anh ta hơi khác thường.
Cũng không biết là đại sư kia niệm chú ngữ không thể nói rõ hay là mấy ngày nay ngủ không ngon, khi Lục Huyền lại mở mắt ra.
Khi Lục Huyền lại mở mắt ra, mở mắt thì thấy đèn thủy tinh, anh nhìn bên cạnh theo bản năng, trống rỗng không có ai.
Khi đang định mở cửa thì cửa kéo ra, chống lại đôi mắt hơi mệt mỏi.
"Anh nghĩ lại xem anh còn có tiếc nuối gì hay không..."
Một giây sau Thẩm Vũ bị người ta ôm chặt lấy, người đàn ông dựa đầu vào cổ cô hít sâu mấy hơi:
"Vợ à! Anh rất nhớ em."
Thẩm Vũ nghe thấy giọng nói quen thuộc, đôi mắt cũng đỏ lên.
"Tên lưu manh này! Không được phép ôm mẹ tôi!"
Lục Diên hét lên một tiếng.
Trước khi bị con gái chia rẽ, Lục Huyền ho khan một tiếng:
"Lục Tiểu Điểu, cha là cha con!"
Lục Diên dừng bước lại, người "cha" kia sẽ không gọi cô ấy là Lục Tiểu Điểu.
Cô ấy vội vàng tiến lên trước:
"Cha, cuối cùng cha cũng trở về rồi."
Lục Diên như đại bàng giương cánh ôm lấy Lục Huyền và Thẩm Vũ, kích động rất lâu.
"Dọa con sợ muốn chết, con còn tưởng cha không về được, con đều nhìn thấy mẹ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền