Chương 9: Nữ Chính
Thẩm Vũ nhìn cô ta cũng không phải vì chuyện gì khác, mà chính là dung mạo của cô ta khá quen, nhưng trong lúc nhất thời, cô lại không nghĩ ra đã gặp qua người này ở đâu, Hứa Nhân cũng đang nhìn Long Ngọc Kiều.
Đây chính là nữ chính tốt số trong nguyên tác.
Sau cùng thi lên đại học quay về thành phố, cùng với nam chính là lão ngũ làm ăn, đầu tư, trở thành người giàu nhất.
Về phần cô là bà chị dâu kỳ ba, cùng với em dâu tư là Hứa Nhân, kết cục cũng không tốt.
Khi hai người bọn cô suy sụp còn gặp phải nữ chính, nữ chính chỉ khinh miệt nhìn bọn cô một cái, giống như nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu, nhanh chân rời đi.
Đây là trong nguyên tác miêu tả.
Long Ngọc Kiều bị hai cô nhìn khẽ cười: "Trên mặt tôi có dính gì sao?"
Thẩm Vũ khẽ lắc đầu: "Cô xinh đẹp, trong lúc nhất thời nhìn đến ngây người, cô đừng để ý."
Lời khen này ai cũng sẽ không tức giận, còn là được người phụ nữ xinh đẹp như Thẩm Vũ khen.
Hứa Nhân nhíu mày nghĩ đến những ngày an nhàn của cô ta, lại nghĩ đến kết cục đen đủi của "chính mình", không nhịn được hừ một tiếng.
Chỉ là không ai nghĩ đến cô ấy hừ Long Ngọc Kiều, phần lớn đều cảm thấy cô ấy và Thẩm Vũ nấu cơm không hợp, cãi nhau.
Đồ ăn được dọn lên bà, Thẩm Vũ phát hiện, cô nấu cơm nhưng thịt lại bị đặt ở xa chỗ cô, ngay cả bánh màn thầu cũng ít, chỉ có cháo từ cặn ngọc mễ.
Trứng gà lại càng chỉ chia cho mấy người đàn ông, anh hai không ở nhà, đi làm công nhân ở nhà máy cơ giới huyện hành, quả trứng gà còn lại kia, bà cụ chia cho mình và bạn già.
Thẩm Vũ nhìn về phía bà cụ.
Bà cụ Lục đáp: "Lát nữa đàn ông phải ra đồng làm việc, đương nhiên cần ăn nhiều hơn, hai người các cô chưa quen với thôn chúng tôi, hôm nay chưa cần đi làm, ăn ít một chút."
Thẩm Vũ cau mày.
Bà cụ còn cho rằng cô không vui: "Làm phụ nữ không nên ăn nhiều như vậy, lương thực có ít như vậy, bớt ăn một bữa cũng đâu đói chết được."
Thẩm Vũ nhìn Lục Huyền ở bên cạnh, hiển nhiên chồng mình là lao động chính, có tư cách ăn trứng gà.
Không chút suy nghĩ gắp quả trứng gà to tròn ở bên cạnh lên.
Trên bàn sững sờ.
Bà cụ không nghĩ đến Thẩm Vũ lại nhét vào miệng mình, còn cho rằng cô quan tâm chồng, bóc cho con trai mình ăn.
Trong nháy mắt khi bà ta không chú ý đến, Thẩm Vũ đã hai, ba miếng nhét hết trứng gà vào trong miệng.
Bà cụ nhất thời nổi giận: "Vợ thằng ba, cô làm gì vậy?"
"Quả trứng gà này là cho cô ăn sao? Đó là cho chồng cô ăn, cô không ăn một bữa đâu đói chết được."
Trứng gà đã vào trong bụng, bà cụ nói thế nào, Thẩm Vũ cũng không thèm để ý, trái lại cười ngọt ngào: "Mẹ con nói, trứng gà trong nhà phải để cho phụ nữ ăn, phụ nữ ăn có dinh dưỡng, đứa nhỏ mới được bồi bổ, gia tộc mới hưng thịnh."
"Mẹ, nói không chừng trong bụng con đã có cháu nội của mẹ, mẹ không cho con ăn, dù sao cũng phải cho cháu đích tôn của mình ăn chứ?"
"Nếu ngay cả đứa nhỏ cũng không nuôi sống được, vậy con gả đến đây làm gì... Số con thật khổ mà..."
"Mẹ, mẹ cố ý không muốn cho con sinh con, muốn để nhà chúng ta tuyệt hậu, mẹ như vậy có xứng đáng với liệt tổ liệt tông nhà chúng ta không?"
Thẩm Vũ khóc lóc kể lể một phen, mấy người khác trên bàn ăn đều sững sờ, bà cụ Lục chỉ không cho cô ăn trứng gà mà thôi, sao lại kéo theo cả đến liệt tổ liệt tông rồi?
Lần đầu tiên bà cụ Lục gặp phải kiểu con dâu như thế, còn chưa nghĩ ra nên phản bác như thế nào.
Chồng Thẩm Vũ ở bên ho khan trước.
"Em muốn ăn thì ăn, không ai cản em."
Giọng của Lục Huyền không lớn, nhưng Thẩm Vũ có thể nghe được rõ ràng, chẳng qua cô làm như không biết: "Ôi cục cưng, số mẹ khổ quá..."
Lúc này mới là chuyện của một đêm, ở đâu ra em bé, chỉ là giọng cô lớn, khóc lại thê thảm.
Ồn ào đến mức ông cụ ngồi ở ghế chủ vị cũng phải lên tiếng: "Ăn thì ăn, một quả trứng gà mà thôi."
"Lần sau nấu nhiều thêm mấy quả."
Hứa Nhân nhân lúc Thẩm Vũ ầm ĩ đã sớm lấy quả trứng gà của chồng mình.
Bóc vỏ, động tác của cô ấy không nhanh như Thẩm Vũ, nhưng tao nhã hơn cô, ăn từng miếng một.
Bà cụ trừng mắt nhìn qua.
Hứa Nhân ưỡn ngực đáp: "Dựa vào đâu mà cô ấy có thể ăn, con lại không thể ăn, ngày mai cũng phải nấu cả phần của con nữa."
"Dù sao con cũng không thể thấp hơn Thẩm Vũ một cái đầu! Con còn muốn ăn hai quả."
Lần này vợ anh cả anh hai, bao gồm cả nữ chính Long Ngọc Kiều còn chưa kết hôn đều nhìn về phía bà cụ.
"Mẹ, trong bụng con có đứa nhỏ."
"Mẹ, con ăn uống không đủ chất, có lẽ đây là nguyên nhân không mang thai được."
Thời gian yên ổn ăn sáng, trong phòng nhà họ Lục lại hỗn loạn không thôi.
Lấy độc trị độc, Thẩm Vũ nhân cơ hội này gắp một cái đùi thỏ nhiều thịt vào bát của mình.
Thịt thỏ cách Thẩm Vũ xa, cách Hứa Nhân lại càng xa.
Cô ấy huých vào chồng mình: "Thẩm Vũ có đùi thỏ, em cũng phải có một đùi, em không thể ít thịt hơn cô ấy."
Lúc lão tứ Lục Diệp cưới vợ loáng thoáng nghe nói vợ anh ấy và Thẩm Vũ có quan hệ không tốt, ngày hai người kết hôn còn ganh đua, tranh giành.
Thẩm Vũ là ai, là người anh ba anh ấy muốn cười.
Hứa Nhân nhìn sang Lục Diệp: "Nếu thua dưới tay Thẩm Vũ, tối nay anh đừng hòng lên giường."
Nghĩ đến một đêm mất hồn tối qua, xương Lục Diệp mềm nhũn hơn nửa, lén nhìn cha mẹ đang bị quấn lấy.
Gắp một cái đùi khác lên, lặng lẽ bỏ vào bát Hứa Nhân.