ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1004:

Trận chiến này bắt đầu từ lúc bình minh vừa ló rạng đến khi mặt trời treo trên đỉnh đầu mới kết thúc.

Một cơn gió thổi qua, không chỉ cuốn theo cỏ xanh dưới mặt đất mà còn làm mùi máu tanh lan tỏa khắp chiến trường.

Lúc Vệ Lăng dừng lại, người anh không chỉ đầy máu tươi mà con ngựa dưới thân cũng đã nằm rạp xuống đất. Lúc anh chiến đấu, ngựa của anh cũng phải chiến đấu.

Vệ Lăng sức cùng lực kiệt, chống đôi tay đầy vết đao chém xuống bùn đất, cố gắng chống đỡ thân mình thở hổn hển. Anh không nhớ mình đã giết bao nhiêu người, cũng không biết trúng bao nhiêu vết đao, nhưng anh chiến đấu mãi đến khi anh là người duy nhất còn đứng giữa chiến trường.

Thế nên, vừa đánh xong, Vệ Lăng vội vàng tìm kiếm đồng đội của mình ngay. Đây là trận chiến bằng vũ khí lạnh, chỉ cần không một nhát mất mạng thì không có quá nhiều người chết, nhưng nếu không được cứu chữa kịp thời cũng có thể mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong. Gọi tên là cách nhanh nhất để xác định vị trí đồng đội, xác định xem họ còn sống không.

Vệ Lăng không quay đầu lại, chỉ chậm rãi đứng dậy hô to: “Phương Hồng Quân.”

… không có tiếng trả lời.

“Phương Hồng Quân!” Tiếng Vệ Lăng lại vang lên.

Vẫn không có tiếng trả lời, anh im lặng một chốc rồi đổi tên: “Bạch Ái Quốc…” Một lúc sau, tiếng Vệ Lăng lại vang lên: “Bạch Ái Quốc.” Anh gọi tên mỗi đồng đội hai lần.

“Thạch…”

“Có! Khụ khụ khụ khụ…” Khi Vệ Lăng chưa hô xong cái tên thì đột nhiên có âm thanh trả lời yếu ớt mà kiên định vang lên, tiếng sột soạt cũng vang lên sau lưng anh.

Vệ Lăng quay đầu thì thấy Bạch Ái Quốc máu me đầy người, khó khăn lấy đao chống người bò từ dưới đất lên. Bạch Ái Quốc có cái chân cong vòng mất tự nhiên vì đã gãy.

“Đội trưởng, tôi vẫn chưa chết.” Bạch Ái Quốc mỉm cười với Vệ Lăng, khuôn mặt đầy máu, chỉ có hàm răng trắng tinh.

“Thạch Dũng Quân!” Vệ Lăng khẽ gật đầu với Bạch Ái Quốc rồi gọi tên của đồng đội khác.

“Thạch Dũng Quân!” Vệ Lăng lại gọi to tên lên, anh mong đồng đội còn sống không chỉ có một mình Bạch Ái Quốc. Anh có thể nghe thấy không ít tiếng thở yếu ớt cùng tiếng kêu đau đớn vang lên trong bụi cỏ, nhưng anh không chắc đâu là tiếng động của đồng đội mình.

“Đội trưởng, đây… chưa chết… tôi chưa chết.”

Có một cánh tay đầy máu giơ lên giữa bụi cỏ, dù Thạch Dũng Quân chưa thể đứng dậy nhưng đã giơ tay thể hiện sự tồn tại của mình.

Tâm trạng của Vệ Lăng tốt hơn, anh tiếp tục gọi tên, cuối cùng có sáu người trả lời anh, ba người còn lại không hề lên tiếng, nói cách khác, có lẽ ba người này đã hi sinh.

Vệ Lăng nghiêm mặt dẫn đồng đội đến nơi an toàn rồi mới lấy túi sơ cứu ra băng bó cho bọn họ. Dù đồng đội còn sống hay đồng đội đã chết, chỉ cần anh chưa chết thì anh phải đưa bọn họ về nước, về nhà.

“Đội trưởng, anh băng… băng cho mình đi.”

Mấy người Bạch Ái Quốc tựa vào nhau, có người bị thương ở chân, có người bị thương ở tay, có người bị đâm trúng bụng trúng mắt, nhưng bọn họ vẫn kiên cường sống đến phút cuối cùng. Lúc này Vệ Lăng đang băng bó cho Thi Kiến Quốc, nghe đồng đội bảo băng cho mình, anh do dự một lúc rồi gật đầu. Bây giờ chưa đến lúc thắng lợi hoàn toàn nên không thể khinh thường. Dù anh muốn đi tìm ba đồng đội không trả lời mình ngay, nhưng cuối cùng anh vẫn băng bó cho mình trước.

Vết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip