ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1014:

Một hàng người Vệ Lăng chỉ có Vệ Lăng và Tề Quân đi đường bình thường, những người khác đều chống gậy và hỗ trợ lẫn nhau, trên mặt mọi người đều là vẻ mệt mỏi. Tình huống đặc biệt, bọn họ đã đi bộ vài ngày để trở lại biên giới. Mặc dù sắc mặt mấy người Vệ Lăng tiều tụy, nhưng ánh mắt bọn hắn lại kiên định và trong trẻo, ánh mắt nhìn đám người Tống thiếu tướng mang theo bình an.

Bên phía biên giới nước mình, có rất nhiều ô tô được đậu sẵn. Ngoài ra còn có xe cứu thương đang chờ.

Khi nhóm người Vệ Lăng vừa đến, Tống thiếu tướng thật sự không ngờ nhiều người trở về như vậy, không nhịn được tiến lên vài bước chào đón: “Các đồng chí, vất vả rồi.” Ông ta vừa dứt lời, một ngọn gió thổi qua, mùi hôi thối theo cơn gió truyền tới. Nghe thấy mùi hương quen thuộc, đầu mũi mọi người đều chua xót không thôi, bởi vì bọn họ biết Vệ Lăng và Tề Quân đang cõng thứ gì trên lưng: đó là đồng chí của bọn họ, là chiến hữu của mọi người.

“Hoan nghênh các đồng chí về nhà.” Tống thiếu tướng lại trang nghiêm cúi chào nhóm người Vệ Lăng một lần nữa. Nghiêm, cúi chào, Tống thiếu tướng và các quân nhân phía sau cũng cúi chào đáp lễ mấy người Vệ Lăng. Mấy người Vệ Lăng dừng chân, nhìn biên giới quen thuộc, nhìn đám người Tống thiếu tướng nghênh đón bọn họ, giơ tay lên chào lại.

Các bác sĩ quân y lập tức tiến lên bận rộn khi nhóm người Vệ Lăng vừa đến. Có người tiếp nhận chiến hữu hy sinh trên lưng Vệ Lăng và Tề Quân, có người trị liệu vết thương cho bọn họ; mọi thứ diễn ra bận rộn nhưng có trật tự.

Mọi người đều bị thương nặng. Có người bị gãy chân, nhưng vẫn kiên trì đi hết con đường, có người gãy xương, cũng có người bị thương ở bụng. Dù sao không có người nào không có vết thương, thậm chí Vệ Lăng và Tề Quân cũng đầy vết thương. Toàn thân trên dưới không có chỗ nào lành lặn. Quần áo của bọn họ đã sớm bị máu tươi dính vào người, quân y dùng kéo cắt vải, nhìn vết thương của bọn họ, cho dù các quân y đã sớm nhìn quen vết thương trên chiến trường cũng không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Không ai ngờ vết thương của nhóm người Vệ Lăng lại có thể nghiêm trọng đến như vậy. Bọn họ không biểu lộ ra vẻ đau đớn rõ ràng, thậm chí quần áo cũng chỉnh tề, mọi người còn nghĩ vết thương của bọn họ không nặng đến thế. Có chiến sĩ còn trẻ tuổi không khống chế được nước mắt, hung hăng hít mũi. Cũng có hộ sĩ đi theo lén lút khóc thầm. Tống thiếu tướng cắn chặt khớp hàm, nếu ông ta không cắn chặt hàm, có lẽ cũng sẽ không kiềm chế được mà phát ra tiếng hét phẫn nộ.

“Thất thần cái gì, mau nhanh lên, cứu người quan trọng!” Quân y bình tĩnh lại, bọn họ cầm dao phẫu thuật trong tay, đồng thời ra lệnh. Vết thương của mấy người Vệ Lăng rất nặng, trước đó chỉ được băng bó đơn giản, mấy ngày đi bộ đã sớm làm cho miệng vết thương lần nữa nứt toạc đổ máu, nếu không quần áo trên người sẽ không cần phải dùng kéo cắt ra. Dưới tình huống này, nhóm người Vệ Lăng còn có thể kiên trì trở về biên giới chắc chắn là dựa vào ý chí, đó là niềm tin được trở lại tổ quốc. Nhưng cũng bởi vì như thế mới khiến nhiều vết thương bị nhiễm trùng, trước hết phải rửa sạch. Quân y lo lắng vết thương nặng như vậy có thể có người sẽ bị cắt đi hoặc mất một bộ phận nào đó trên cơ thể. Nhân viên y tế làm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip