Chương 1031:
Lầu hai nhà họ Vệ, sói con dựa vào mùi mà tìm được phòng của Vệ Lăng. Nó bước vào trong nhìn hai người xa lạ bên trong phòng, lại nhìn đồ chơi nhồi bông đang tỏa ra mùi của Vệ Lăng, sói con có hơi nghi ngờ, lại có chút tức giận.
Nó rõ ràng là dựa vào mùi của Vệ Lăng để tìm tới, kết quả không nhìn thấy Vệ Lăng đâu mà ngược lại nhìn thấy hai người xa lạ. Người xa lạ kia đè mùi của Vệ Lăng ở dưới người, nó không tức giận mới là lạ.
Ở trong tâm thức của sói con, Tần Thanh Man là mẹ nó còn Vệ Lăng chính là cha của nó, ai động vào đồ của cha nó, nó đều sẽ tức giận. Nhưng sói con được Tần Thanh Man giáo dục rất tốt, từ nhỏ đã sống ở đồn Kháo Sơn, tiếp xúc nhiều với loài người, tuy rằng đang bất mãn đối với người xa lạ nó cũng sẽ không lập tức phát giận, mà chỉ định đến gần lấy lại món đồ chơi nhồi bông tràn đầy mùi của Vệ Lăng kia.
Cái món đồ chơi đó trông vừa giống gấu vừa giống chó, nó nhìn cũng rất thích. Sói con không làm kinh động đến con người, lặng yên từ từ đến gần.
Nhưng chính vào lúc này, người đang nằm trên giường liền tỉnh dậy, mắt Thần Thần còn chưa mở đã gân giọng lên giả khóc: "Mẹ... Mẹ...." Cậu nhóc không phải bị người ta đánh thức mà là mỗi lần thức dậy đều như vậy.
Chu Tĩnh Nhã đang đứng bên cửa sổ nhìn sang bên cạnh, nghe thấy động tĩnh của cháu trai lớn lập tức quay đầu qua.
"Thần Thần, cháu dậy rồi hả, bà nội ở đây, không khóc, không khóc nào, bà nội lấy đồ ăn ngon cho cháu nhé."
Có câu nói người lớn trong nhà thường yêu thương cháu trai lớn hơn, Vệ Thừa Vũ là đứa cháu trai đầu tiên của nhà họ Vệ bọn họ, Chu Tĩnh Nhã lạnh lùng trước sau như một cũng kiên nhẫn, nhiệt tình với đứa cháu này hơn nhiều. Ngày thường cũng chịu giúp con dâu chăm sóc cháu trai lớn.
"Không cần bà nội, không cần bà nội, cháu muốn mẹ, mẹ."
Thần Thần vốn đang rầm rầm rì rì, nghe thấy giọng của Chu Tĩnh Nhã xong tính nết gắt gỏng sau khi ngủ dậy cũng càng lớn hơn. Năm nay cậu nhóc mới bốn tuổi, được người trong nhà nuông chiều, lại là đứa cháu trai đầu tiên của nhà họ Vệ, bình thường không chỉ thích bắt nạt những đứa trẻ khác trong nhà mà còn có thể làm ầm ĩ ở trước mặt Chu Tĩnh Nhã, ngủ trưa thức dậy không nhìn thấy mẹ ruột đâu cậu nhóc liền không hài lòng.
Bất mãn thì phải làm ầm lên. Xốc chăn lên chưa tính, còn đập gối, ném quần áo, chỉ cần là những thứ cậu nhóc có thể tóm được đều ném. Chu Tĩnh Nhã nhìn cháu trai lớn làm ầm ĩ lên như vậy cũng không có cách nào. Cháu trai lớn nhà bà ta chính là như vậy, mỗi lần thức dậy đều sẽ làm ầm ĩ một trận, bà ta sớm đã quen rồi, trực tiếp dựa theo kinh nghiệm lúc trước dỗ dành đứa trẻ:
"Thần Thần không khóc, bà nội lập tức gọi điện thoại cho mẹ cháu, để mẹ cháu quay trở về với cháu, có được không."
"Mau gọi đi, mau gọi đi, cháu muốn mẹ."
Vệ Thừa Vũ giãy đành đạch ở trên giường, đá loạn một hồi, thấy không đá trúng được cái gì liền bò dậy cầm lấy đồ chơi nhồi bông ở một bên dùng sức đập đánh, vừa đánh trong miệng vừa lẩm bẩm:
"Cái thứ đáng chết này, tao đánh chết mày, đánh chết mày."
Chu Tĩnh Nhã nhìn thấy Thần Thần đánh đồ chơi, sắc mặt hơi khó coi nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Thần Thần đánh đồ chơi mấy đấm giống như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền