ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1077: Phiên ngoại 22

Mấy người Trần Thanh Man xuống núi cũng tốn nhiều thời gian như lúc lên núi vậy. Sở dĩ lâu như vậy là vì trên lưng ngựa đã chất đầy đồ, bọn họ xuống núi cũng chỉ có thể dùng hai cái chân mà đi. Vệ Lăng với Tần Thanh Man là người trưởng thành, bọn họ có thể đi nhanh, nhưng Sở Sở thì không. Vậy nên cuối cùng bọn họ vẫn mất ba ngày mới về đến nhà.

Thời gian ba ngày cũng đủ để tuyết rơi dày đặc, may mà mấy người Tần Thanh Mạn đã có chuẩn bị từ trước, mang theo quần áo dày nên cả nhà mới không bị lạnh cóng.

Chuyến lên núi này bọn họ tốn không ít thời gian, dù là Vệ Lăng hay Tần Thanh Man đều đã dùng hết ngày nghỉ phép. Vừa về đến nhà, ngay hôm sau bọn họ đã vội vàng trở lại làm việc, còn Sở Sở thì cậu nghỉ. Tất cả trẻ em Bạch Thành đều đi học nửa năm, và bọn chúng đều không phải học kỳ đông khi tuyết rơi.

Lúc đàn sói đi mất cũng có tiếng sói bạc con tru lên non nớt. Đây là lời từ biệt của sói bạc con với sói con, cũng là thư khiêu chiến, sau này chúng nó sẽ thường xuyên chiến đấu, đừng quên trên núi còn có nó chờ thằng em trai khốn kiếp này quay về. Đối mặt với lời khiêu chiến của sói bạc con, sói con nhất định muốn ứng chiến. Tiếng sói tru non nớt từ hồ nước nóng vang vọng trong không gian rất lâu.

Tất cả thành viên của đàn sói, xếp hàng theo địa vị trong đàn rồi lên gặp mặt sói con. Sói con ngồi cạnh Tiểu Hắc, dù là ngoại hình hay tư thế đều giống y đúc sói đầu đàn Tiểu Hắc này, thậm chí còn oai phong hơn sói bạc con được Tiểu Hắc nuôi dưỡng bên cạnh. Nhóc con này còn học khí thế đối mặt với bầy sói của Vệ Lăng. Cứ như vậy, bầy sói đã thần phục sói con. Nghi thức chia tay cũng chính thức hoàn thành sau mười phút, Tiểu Hắc nhìn Vệ Lăng chằm chằm, nó tru lên một tiếng rồi dẫn đàn sói rời đi. Chúng nó đi rất nhanh, nháy mắt đã biến mất không còn bóng dáng.

Khi tuyết bắt đầu rơi, cũng là lúc bọn nhỏ chơi đùa hết mình. Năm nay bởi vì Bạch Thành có ít người tranh đấu hơn nên cả huyện tập trung vào sản xuất. Mùa này bội thu, mọi người đều giàu có, lương thực dư dả, không chỉ những người cha mẹ mới có nụ cười, mà ngay cả bọn nhỏ khi tuyết rơi cũng có áo bông mới để mặc, ăn no mặc ấm, sắc mặt hồng hào, ai ai cũng nở nụ cười tươi. Tươi cười nhiều đại diện cho sự yên tâm, bình yên, nơi nào cũng tràn ngập tiếng cười. Cũng ít có mấy người gây náo loạn, công việc của Tần Thanh Man cũng giảm bớt.

Sau khi tuyết lớn đến ngập núi thì công xã đã triển khai chính sách công tác mùa đông. Lãnh đạo công xã đang làm nhiệm vụ. Một vị lãnh đạo đưa nhân viên đi làm nhiệm vụ trong một tuần, thay phiên nhau, người chưa tới lượt có thể nghỉ ngơi ở nhà, vừa trốn tuyết vừa có thể rảnh rỗi làm chuyện khác. Ví dụ như Trịnh An Quốc ở đồn Kháo Sơn, ông ấy nhìn trời rồi ước chừng độ dày của tuyết để bắt đầu tổ chức lên núi săn bắn. Có thể săn bắn vào mùa đông hằng năm là sự kiện lớn đối với thôn làng.

Tần Thanh Mạn lúc không đi làm sẽ ở nhà vừa đọc sách vừa ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ. Hệ thống sưởi của khu gia đình rất ấm áp, hệ thống sưởi vừa đủ, ở nhà mặc áo ngắn tay là được, so với cuộc sống đồn Kháo Sơn vẫn thoải mái và ấm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip