Chương 73: Trận chiến hơi lớn 8
Trong lúc Tần Thanh Man đang làm việc, Sở Sở ngậm bàn chải đánh răng tìm đến phòng bếp, nơi phát ra mùi thịt kho thơm lừng.
Vừa vào phòng bếp đã thấy Vệ Lăng đang nhét thêm củi vào trong bếp.
“Chào buổi sáng, Sở Sở.” Vệ Lăng ném thanh củi trên tay vào trong bếp, đứng lên chào hỏi cậu nhóc.
Sở Sở ngẩng đầu lên nhìn Vệ Lăng.
Trời sáng nên nhìn rõ, thấy Vệ Lăng đẹp trai anh tuấn, tâm trạng của cậu nhóc rất tốt. Vốn từ của cậu không nhiều, không biết phải miêu tả thế nào về vẻ bề ngoài của Vệ Lăng, chỉ cảm thấy rất đẹp, đẹp như đứng chung một chỗ với chị ấy.
Cậu nhóc lập tức chạy đến bên cạnh bếp nhìn chăm chú vào cái nồi sắt lớn đang bị nắp nồi đậy lại bằng ánh mắt nóng hừng hực. Dù không nhìn thấy được đồ ăn trong nồi nhưng cậu biết hôm nay có thịt ăn rồi.
Tần Thanh Man cũng ngửi thấy mùi thịt kho thơm nức mũi, thế là, trước khi vào bếp, cô rửa mặt xong rồi mới vào xem.
“Chị, thơm quá, thịt thơm ghê.” Sở Sở vừa đánh răng vừa chảy nước miếng tùm lum. Từ lúc chào đời đến giờ, đây là mùi kho thơm nhất mà cậu từng được ngửi. Còn chưa nhìn thấy thịt mà cái bụng của cậu đã liên tục kêu òng ọc vì mùi thơm mê người này rồi.
“Cái lò trong phòng đang hấp bánh bao đấy, em tranh thủ đi rửa mặt đi, rửa mặt xong chúng ta ăn thịt.”
Tần Thanh Man cũng bị mùi thịt kho trong nồi hấp dẫn nuốt ực một ngụm nước miếng, vừa nói cô vừa đi mở nắp nồi.
Mùi thịt vốn thơm giờ lại càng thơm hơn, thơm đến mức khiến cả ba người đứng ở đây đều không để ý tới hình tượng nuốt ực một cái.
“Ọc ọc ọc ——”
Sở Sở giật mình, nhanh chóng hoàn hồn chạy nhanh ra ngoài phòng bếp súc miệng sạch hết bọt trong miệng xong lại chạy về phòng dùng nước ấm lau sạch mặt, trước khi đi còn ngoan ngoãn bôi dầu ngao lên mặt.
Tuyết rơi, phải bảo vệ da mặt, nếu không thì chỉ cần không cần thận là có thể bị nứt nẻ.
Quay lại phòng bếp, Sở Sở lập tức chạy đến bên cạnh Tần Thanh Man xem thịt trong nồi.
Lúc này Tần Thanh Man đang cầm đũa khẽ lật nắp lên xem trong nồi đang thế nào rồi, một nồi nước kho đun cả lửa nhỏ cả đêm giờ đã đặc sệt lại, thịt heo thì chỉ cần dùng đũa đâm một cái là xuyên qua được.
Cùng lúc đó, Tần Thanh Man đưa tay sờ quần áo được hong khô cả đêm. Qua một đêm quần áo đã khô hoàn toàn, cô dứt khoát lấy xuống gấp lại, quần áo của mình với Sở Sở thì cất trong phòng tây còn của Vệ Lăng thì đặt trên giường đất ở phòng đông.
“Chị, có phải sắp được tắt lửa rồi đúng không?” Sở Sở nhìn nồi đang bốc hơi nóng hỏi Tần Thanh Man.
“Cứ giữ lửa nhỏ là được.”
Tần Thanh Man cần giữ bếp nóng để duy trì không cho lòng với gan lợn đông lại. Lát nữa hấp bánh bao xong, nội tạng đun xong vớt ra cắt là có thể ăn, không cần phải hao tâm tổn sức làm thêm đồ ăn.
“Thịt này em sẽ chia cho bí thư với hai chủ nhiệm. Lợn rừng là A Lăng đánh được, tuy không cần phải chia cho thôn một nửa nhưng theo lễ thì chúng ta vẫn nên chủ động biếu qua, coi như là mở đường.”
Tần Thanh Man vừa giải thích với Vệ Lăng vừa múc thịt trong nồi lên để nguội, nguội rồi mới dễ cho vào lồng đựng bánh bao mang đi tặng.
“Nghe theo em hết.” Vệ Lăng không nhúng tay vào việc lễ nghĩa qua lại của Tần Thanh Man.
Nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền