Chương 88: Sự trừng phạt cuối cùng 3
Trước cửa nhà Tần Thanh Man, mọi người thấy không còn chuyện gì nữa, đều bị Tiền Tương Dương đuổi về nhà, vừa đi vừa dậm mạnh chân. Đứng trong tuyết hóng chuyện, đúng là không phải chuyện con người có thể làm. Đứng lâu thêm chút nữa là cái chân tê cóng lại luôn mất.
Đến lúc này rồi, đấm người anh cả Chu với Lưu Dung cũng có thể đi được rồi. Lúc rời khỏi đồn Kháo Sơn, đám người kia có thể nói là mất hết mặt mũi, trên đường về còn oán trách nhau, người bị trách nhiều nhất chính là anh cả Chu. Anh cả Chu cũng tức, nhưng chuyện lần này là do em gái ông ta gây ra nên chỉ có thể chịu.
Nếu Chu Hồng Hà đã đồng ý cắt đứt quan hệ với nhà Tần Thanh Man thì mấy người Tần Lỗi cũng không cần phải ở lại để người ta chế giễu nữa.
“Cha, chúng ta về thôi.”
Tần Kiến Minh với Tần Kiến Quân dìu Tần Lỗi về nhà mình.
Tần Lỗi vẫn chưa vào nhà, xa xa nhìn thấy cảnh Tần Thanh Man hào phóng đưa thịt cho mấy người Tần Hương, trong lòng lại càng hụt hẫng. Nếu vợ mình có thể cúi đầu với Thanh Man thì không phải hôm nay nhà bọn họ cũng có thịt ăn rồi sao!
Tần Thanh Man thấy mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp, tâm trạng cũng khá tốt. Nhìn thoáng qua hai anh em Tần Kiến Quân dìu Tần Lỗi về nhà, cô thấp giọng nói với Vệ Lăng mấy câu, sau đó mới gọi Tần Hương với hai thím lại.
“Cô út, thím ba, thím tư, mọi người…:”
Mấy người Tần Hương đang được con gái mình đỡ chuẩn bị rời đi lập tức căng thẳng nhìn Tần Thanh Man. Ngay cả dân làng hóng drama xong rồi đang định về nhà cũng quay lại xem. Tất cả mọi người đều muốn biết tại sao Tần Thanh Man lại gọi mấy người Tần Hương lại, chẳng lẽ là muốn làm khó người ta?
Sau đó tất cả mọi người liền nhìn thấy Vệ Lăng mang ba miếng thịt đi đến bên cạnh Tần Thanh Man. Miếng thịt nào trông cũng rất nặng, ước chừng khoảng bảy tám cân. Vào cái thời đại mà mỗi người chỉ có thể được chia hơn hai mươi cân mỗi năm thì đây chính là món quà vô cùng quý giá. Tuy ở nông thôn có thể lén nuôi mấy con gà con ngỗng sau nhà để làm một bữa ngon, còn vào mấy dịp lễ tết, thôn mổ heo sẽ được chia thêm chút thịt nhưng cũng chẳng được bao nhiêu. Trừ khi là nhà thợ săn, chỉ có nhà thợ săn mới được ăn thịt nhiều hơn.
Lúc này, tất cả ánh mắt nhìn về phía Tần Thanh Man đều tràn đầy vẻ hâm mộ. Còn có người lén lút nhìn Vệ Lăng. Không biết Vệ Lăng có còn chiến hữu nào chưa kết hôn không, nếu có thể giới thiệu cho con gái nhà mình thì tốt rồi. Mà những người có ý nghĩ như vậy còn không ít. Nhưng mọi người nhìn thấy gương mặt kia của Tần Thanh Man, cuối cùng chỉ có thể thở dài trong lòng. Tần Thanh Man vừa xinh đẹp lại vừa có văn hóa, được Vệ Lăng coi trọng là bản lĩnh của người ta. Trong thôn của bọn họ cũng chẳng có con gái nhà nào vượt qua được Tần Thanh Man.
Hâm mộ! Mấy người Tần Hương lúc trước bị dân làng thẩm cười nhạo bao nhiêu thì bây giờ lại được hâm mộ bấy nhiêu. Nhận sai với con cháu là có thịt ăn, bọn họ cũng muốn. Nhưng tiếc là bọn họ không có con cháu có nhiều thịt như vậy.
Tần Hương không biết các dân làng ở đây đang hâm mộ mình, lúc này bà ta nhìn thấy thịt, ánh mắt nhìn thẳng, không tin Tần Thanh Man lại đưa thịt cho mình, “Thanh… Thanh Man, cháu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền