Chương 91: Sự trừng phạt cuối cùng 6
Cơm trưa Tần Thanh Man hấp bánh bao làm từ lương thực. Tuy màu sắc không được đẹp nhưng ăn ngon.
Phổi lợn ninh nhừ mấy tiếng ra được nước canh màu trắng sữa, mùi hương thơm ngát. Đây là lần đầu tiên Vệ Lăng ăn phổi lợn, cũng là món phổi lợn khó quên nhất trong đời.
Nhà ăn trong quân doanh trước kia của bọn hắn cũng hầm như phổi lợn nhưng với màu sắc và mùi hương kia, cho dù hắn có muốn ăn thịt như thế nào thì cũng không ăn nổi, cuối cùng phải chia phần của mình cho các chiến hữu.
Vệ Lăng vừa mới xác định quan hệ với Tần Thanh Man, thật ra cũng không muốn rời đi sớm như vậy, cuối cùng đồng ý cơm nước xong rồi mới đi.
"A Lăng, em làm mấy cái lạp xưởng, lát nữa là chín rồi, anh mang về đi, khi nào muốn ăn thì cứ làm nóng lên là được."
Tần Thanh Mạn nghĩ đến trong sân có nhiều thịt lợn như vậy đều là nhờ Vệ Lăng nên cũng không định ăn mảnh. Cô đưa một ít lạp xưởng đã làm xong cho Vệ Lăng mang về quân doanh. Thứ này đơn giản dễ ăn lại không dễ hỏng.
Vệ Lăng chỉ do dự một giây liền đồng ý.
Hắn có vợ, phải mang chút quà về, nếu không thì không cách nào báo cáo kết quả công tác với các chiến hữu được.
Sở Sở nghe nói Vệ Lăng sắp đi, thấy rất buồn, nhân lúc Vệ Lăng đang nói chuyện với Tần Thanh Man, cậu cầm chút ngô với mấy cây củ cải trắng đi đút cho ngựa.
Nhà cậu không có cỏ khô, chỉ có thể dùng lương thực để đi nuôi ngựa. Nếu không ngựa đói là không đi được.
Lúc Vệ Lăng rời đi không chỉ Sở Sở thấy buồn mà cả Tần Thanh Man cũng không nỡ. Tuy mới ở chung với Vệ Lăng chưa đến một ngày nhưng tình cảm chính là kỳ quái như thế đấy, đối với người bạn tin tưởng, bạn sẽ tự động sinh ra cảm giác ỷ lại vào họ.
Trước khi đi Vệ Lăng dặn dò Tần Thanh Mạn: “Buổi tối nhớ đóng cửa kỹ, nếu bên ngoài có động tĩnh gì thì cũng đừng ra ngoài, đợi anh về rồi xử lý sau.”
Hắn không nói chuyện đêm qua có người có ý định lén vào sân nhà họ Tần trộm thịt nhưng lại không thể không nhắc nhở hai chị em chú ý an toàn. Tuy đồn Kháo Sơn đảm bảo an ninh trật tự nhưng khó mà đảm bảo được người người vì thịt mà bí quá hóa liều.
“Em biết rồi, anh yên tâm đi.” Tần Thanh Man nghe lời Vệ Lăng nói.
Thật ra từ lúc đám người anh cả Chu đến gây chuyện cô đã chú ý tới dấu vết hình người chỗ bức tường ngoài sân. Nghĩ đến Vệ Lăng có thể tay không đánh chết lợn rừng, cô cũng đoán ra được có lẽ đêm qua đã có chuyện gì đó xảy ra rồi.
“Anh… Anh sẽ về sớm.”
Vệ Lăng nói xong câu đó liền lên ngựa, khẽ đá vào bụng ngựa một cái, con ngựa chạy đi, càng ngày càng chạy ra xa khỏi tầm mắt của hai chị em Tần Thanh Man.
Mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng người Vệ Lăng nữa hai chị em mới quay người vào trong sân.
Tần Thanh Mạn sờ lên vành tai, giống như bị bỏng vậy.
“Haizz, anh Vệ đi rồi.” Ông cụ non Sở Sở cũng thở dài.
“Than thở cái gì hả, anh Vệ của em vẫn về mà.” Tần Thanh Man vò vò cái đầu đội nón của Sở Sở.
Sở Sở vừa mới học người lớn bày ra vẻ buồn thương bị Tần Thanh Man vò đầu, hơi không chú ý một cái liền bị trượt chân ngã thẳng xuống nến tuyết.
Trên lớp tuyết dày lập tức hiện lên một hình chữ nhân to đùng.
Tần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền