ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 94: Vệ Lăng là đoàn trưởng 2

Vệ Lăng thúc ngựa đi vào núi sâu, đồng thời hai tai cũng dựng thẳng lên. Hắn từng luyện võ, lỗ tai nhạy bén hơn mấy người Mã Vũ, rừng núi vắng vẻ, trong phạm vi một nghìn mét bất kỳ tiếng vang gì cũng không chạy khỏi lỗ tai hắn.

Mã Vũ thấy vẻ mặt Vệ Lăng nghiêm túc, cũng không nói nữa, mà nhắc nhở mọi người cảnh giác xung quanh. Mười mấy con ngựa xếp thành hàng đi vào trong rừng núi khắp nơi đều là tuyết đọng, bởi vì mọi người đều không nói chuyện, tiếng thở của ngựa rất rõ ràng, cũng có thể nhìn thấy làn hơi màu trắng mà mũi ngựa thở ra.

Ở đây là thế giới của băng tuyết.

Đột nhiên, Vệ Lăng giơ tay lên, tất cả quân sĩ kéo dây cương một cái, ngựa đứng im lại. Xung quanh cũng yên tĩnh. Sau đó bọn người Mã Vũ liền nhận ra được xung quanh đã quá yên tĩnh rồi, yên tĩnh quá mức, tình huống kiểu này bình thường đều là có chuyện mới xuất hiện, bởi vì sự yên tĩnh quá mức đại biểu cho xung quanh có nguy hiểm, chim và các động vật nhỏ đều co đầu rút cổ.

“Chuẩn bị nổ súng.” Vệ Lăng nói xong lời này liền đá bụng ngựa một cái, ngựa tiến thẳng về phía trước.

Sau mấy phút, bọn họ đã đứng ở trên triền núi.

Cùng lúc ấy, tiếng kêu gào kéo dài vang dội đột nhiên vang lên từ phía chân núi. “Ngao hú—”

Bầy sói vừa nãy còn đang giằng co với đám người Trịnh An Quốc đã phát hiện đám người Vệ Lăng, bầy sói không xông đến cũng không tấn công Trịnh An Quốc mà dưới tiếng kêu của con sói đầu đàn, chúng đã nhanh chóng rời đi.

Vệ Lăng thấy bầy sói không tấn công người, cũng ngay lập tức ngăn quân sĩ nổ súng.

Ở phía dưới, Tần Thạch nhìn bóng dáng bầy sói đi xa, hai chân mềm nhũn ngã nhào vào trong tuyết, giằng co hơn nửa tiếng đồng hồ, không chỉ tiêu hao thể lực, còn có tinh thần, thậm chí nhiệt độ cơ thể cũng nhanh chóng hạ xuống. Một người bởi vì an toàn mà ngã xuống, nhiều người cũng sẽ ngã xuống theo.

“Đều nhanh chóng đứng lên hết, nếu bầy sói có bẫy thì làm sao!” Trương Vĩnh Phúc là thủ lĩnh đội thợ săn, nhìn thấy mọi người đều buông lỏng liền hoảng sợ đổ mồ hôi lạnh khắp người, chó sói là động vật thông minh xảo quyệt nhất trên thế giới, ai biết bọn chúng có ra chiêu lấy lùi làm tiến không.

“Khẩn trương lên, đều bò dậy đi.” Trịnh An Quốc biết sự lợi hại của chó sói, vội vàng cùng Trương Vĩnh Phúc gọi mọi người.

“Bí…bí thư, chân tôi chuột rút rồi, thật sự không dậy được.” Tần Thụ ngã trên đất vẻ mặt đưa đám nhìn Trịnh An Quốc. Trước đó tinh thần ông ta quá căng thẳng, lúc này đột nhiên buông lỏng, chân thật sự chuột rút rồi.

“Bí thư, chân tôi cũng chuột rút rồi.” Nghe nói bầy sói có thể đi rồi trở lại, mấy thôn dân ngã trên nền tuyết khác đều lo lắng, người nào người nấy đầu đầy mồ hôi vùng vẫy muốn bò dậy nhưng càng căng thẳng chuột rút càng dữ dội.

Từ trên triền núi, Vệ Lăng đều nhìn thấy hết thảy. Anh lớn tiếng nhắc nhở đám người Trịnh An Quốc: “Bà con, mọi người không cần hoảng sợ, bầy sói thật sự đi rồi.”

Nhìn thấy đám người Vệ Lăng, tất cả thôn dân đồn Kháo Sơn mới hiểu rõ vì sao bầy sói chạy trốn, bởi vì quân nhân có súng, nghe nói trong người còn có khí thế kiên cường chính trực, dã thú, người xấu đều sẽ sợ hãi.

Vệ Lăng cũng không biết thân phận của bọn họ được nhân dân tôn sùng, nhìn thấy đám người Trịnh An Quốc liền đoán được

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip