Chương 96: Vệ Lăng là đoàn trưởng 4
Những người bình thường như Tần Thụ bị bầy sói dọa sợ không nhẹ, ai nấy đều không kịp đổi đồ lót ướt đẫm trên người, cởi đồ lót lau sơ mồ hôi trên người một cái liền quấn áo khoác xuống núi, bởi vì sợ hãi cộng thêm hốt hoảng, đám người nhìn thấy thôn trang dưới chân núi còn sớm hơn dự tính nửa tiếng đồng hồ.
Nhìn ống khói từng nhà bốc khói xanh, trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra nụ cười.
An toàn rồi, đến chỗ này chắc chắn an toàn rồi.
Trịnh An Quốc đưa mắt nhìn Vệ Lăng dẫn người rời đi, vội vàng cùng Mã Vũ và hai quân sĩ khác xuống núi.
“Đồng chí An Quốc, chúng tôi là chiến sĩ nhân dân, bảo vệ nhân dân là trách nhiệm của chúng tôi, không cần cảm ơn chúng tôi, nhân lúc trời còn chưa tối mọi người nhanh chóng về đi, trở về lau người sạch sẽ sưởi ấm một chút, đừng để bị cảm.” Tinh thần trách nhiệm của Mã Vũ rất mạnh, điều nên dặn dò đều dặn dò hết.
“Các vị đồng chí, cảm ơn, cảm ơn mọi người hộ tống chúng tôi trở về.” Trịnh An Quốc bắt tay Mã Vũ không nỡ buông. Từ lúc bầy sói bắt đầu xuất hiện lòng người liền hỗn loạn, nếu không phải đồng chí giải phóng quân hỗ trợ đi cùng, lời của ông ấy đoán chừng cũng không nhất định hữu dụng.
“Cảm ơn các vị đồng chí, tạm biệt.” Trịnh An Quốc biết bọn họ không đi thì mấy người Mã Vũ sẽ không trở về doanh trại, liền nhanh chóng dẫn thôn dân xuống núi.
Mỗi thôn dân xuống núi đều nghiêm chào ba người Mã Vũ một cái.
Mặc dù đều không phải là chào theo nghi thức quân đội tiêu chuẩn, nhưng những kiểu chào lộn xộn này mới càng lộ ra sự thân thiết quân dân một nhà.
“Bà cob, phía dưới đều là đường lớn, rất an toàn, chúng tôi không tiễn nữa, chúng tôi còn phải trở về doanh trại báo cáo.” Mã Vũ và hai chiến sĩ mỗi người dắt mấy con ngựa từ biệt với đám người Trịnh An Quốc.
Sau khi nhìn theo bọn người Trịnh An Quốc đi xa, ba người Mã Vũ cưỡi ngựa đi về doanh trại.
Trong khi đó, vào lúc Trịnh An Quốc dẫn đoàn người trở về, ai nấy đều mang vẻ thất vọng. Trước khi ra cửa hớn hở vênh vang bao nhiêu, mọi người trở về đồn lại thất vọng bấy nhiêu. Lãng phí thời gian hai ngày, đừng nói bắn được con hươu ngu ngốc nào mà ngay cả con thỏ cũng không bắn được, mấy chục người đàn ông trở về tay không như vậy, đây sắp phải ăn tết, trong nhà đều đợi chia thịt, như vậy sao nói rõ với người trong nhà.
Khi đoàn người đến gần đồn Kháo Sơn, lòng Trịnh An Quốc càng nặng trĩu. “Bí thư…” Thôn dân càng gần tới nhà thì lòng càng hồi hộp, cuối cùng cũng dừng chân trước đồn. Mặt Trịnh An Quốc đầy suy tư, chuyện này ông ấy cũng đã suy nghĩ cả đường, nghĩ sẵn trong đầu xong trực tiếp nói ra: “Hôm nay mọi người đều bị kinh hãi, cũng đã bị lạnh, đều nhanh chóng về nhà xử lý mình đi, tôi thấy gần đây sắc trời cũng không tệ, đợi đồng chí Trương Vĩnh Phúc trở về xem thử tình hình, tình hình tốt thì chúng ta lại vào núi lần nữa, nhất định phải bảo đảm nhà nào cũng có thịt ăn tết.”
“Được, bí thư, vậy tôi về đây.” Điều mọi người đợi chính là sự bảo đảm này của Trịnh An Quốc, có lời khẳng định, trong lòng bà con cũng an tâm, từng người nhanh chóng tranh thủ về nhà. Ăn gió nằm sương hai ngày, ai nấy đều nhớ giường nóng trong nhà.
Cùng lúc ấy, tại doanh trại, Đại đoàn trưởng sư đoàn Vương Thừa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền