Chương 991:
Đồn Kháo Sơn ở xa thành phố, Tần Thanh Man trước đó đã chuẩn bị hòm thuốc trong nhà theo cách đời sau làm. Không có hòm thuốc chuyên dụng mà chỉ là một cái hộp gỗ đơn giản. Nhưng nó vẫn đủ công dụng như hòm thuốc thông thường. Trong hòm thuốc có thuốc cảm, thuốc đau bụng, ngoài ra còn có đồ sơ cứu như bông, cồn, băng gạc, băng cá nhân.
Lúc này Tần Thanh Man mới hoàn hồn sau khi bị kim đâm vào tay trong lúc may giày. Cô thấy Sở Sở rưng rưng nước mắt và Hoàng Uyển Thanh đang lo lắng thì mỉm cười an ủi hai người.
Hoàng Uyển Thanh vội vàng tìm hòm thuốc chạy tới, thấy ngón tay Tần Thanh Man vẫn còn chưa hết chảy máu, cô ấy sốt ruột hỏi: “Thanh Man, sao lại bị thương thế, có đau không?”
“Không sao, không để ý chọc kim vào tay thôi, hai người đừng lo lắng, lau sạch vết thương là được rồi.”
Lúc nói chuyện, cô ấy đã lấy bông tẩm cồn ra lau sạch vết thương cho Tần Thanh Man.
“Chị, nhà chúng ta có tiền, mua giày mới là được, không cần tự làm đâu.” Ngón tay Sở Sở bịt chặt vết thương trên ngón tay Tần Thanh Man để cầm máu, miệng không ngừng lẩm bẩm, thấy ngón tay Tần Thanh Man chảy máu nhiều như thế, suýt nữa thì cậu bị dọa chết rồi.
“Đúng đấy Thanh Man, nhà chúng ta có tiền, đừng may giày nữa, mua mới là được.” Hoàng Uyển Thanh vừa lấy bông tẩm cồn lau sạch ngón tay bị thương của Tần Thanh Man vừa nói theo Sở Sở. Nhà bọn họ thật sự không cần phải tự làm giày.
Tần Thanh Man nhìn đôi giày đang làm dở, mỉm cười không nói. Cô chỉ muốn làm giày cho Vệ Lăng để không nghĩ nhiều nữa, nếu không cô nghĩ mình sẽ nhớ Vệ Lăng lắm, lần này Vệ Lăng rời đi lâu hơn lần trước nhiều. Chớp mắt đã nửa năm không thấy anh. Không biết bây giờ Vệ Lăng thế nào, chuyến bay xui xẻo đó có liên quan đến Vệ Lăng không. Tần Thanh Man vừa nghĩ đã nghĩ cực kỳ xa.
Cô hoàn toàn không có ấn tượng ngón tay được Hoàng Uyển Thanh băng bó xong từ khi nào. Sau khi băng bó xong, lúc Hoàng Uyển Thanh vừa đỡ Tần Thanh Man đứng dậy thì cô ngất đi. Lúc cô hoàn hồn thì cô đã nằm trên giường sưởi rồi. Hai bên trái phải là hai khuôn mặt đầy nước mắt.
“Sao thế?” Tần Thanh Man ngạc nhiên hỏi Hoàng Uyển Thanh, sau đó mới nhận ra hai tay mình bị hai người nắm chặt.
“Chị, chị sao thế, chị đừng dọa em, em… hu hu hu…” Tần Thanh Man nghe thấy tiếng khóc của Sở Sở. Lúc này vẻ mặt cậu như trời sụp xuống, đôi mắt nhìn Tần Thanh Man đẫm lệ, bả vai nhỏ cũng run lên vì khóc, mũi đỏ bừng.
Tần Thanh Man ngạc nhiên thật, cô có làm sao đâu.
“Thanh Man, ban nãy chị ngất đi.” Hoàng Uyển Thanh nhìn Tần Thanh Man với vẻ mặt nghiêm trọng. Cô cũng rất lo lắng, dù thời gian ngất không lâu, bọn họ cũng mới đỡ Tần Thanh Man nằm lên giường mấy phút nhưng cô ấy dám chắc ban nãy Tần Thanh Man vừa ngất.
“Chị, Đô Đô đến sư đoàn gọi người rồi!” Sở Sở thấy vẻ mặt Tần Thanh Man hoang mang nên nói thêm một câu. Lúc này Tần Thanh Man mới biết sao trong nhà lại bớt ồn ào đi. Nếu cô ngất đi thật thì sói con là đứa lo lắng nhất, chẳng trách cô lại không thấy sói con đâu, hóa ra là nó đến sư đoàn gọi người rồi.
“Chị không sao, dìu chị ngồi dậy đi.” Tần Thanh Man biết sói con đến sư đoàn có thể gọi người đến, cô không muốn nằm trên giường gặp người ta.
“Chị, chị vừa mới ngất, nằm trên giường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền