Chương 215
Cố Ánh Khê vất vả xách theo cái rương xuống núi. Đến cửa trạm y tế, cô mới vừa bưng lên hộp cơm, còn chưa kịp ăn ngụm nào thì đã thấy một thôn dân hoảng loạn chạy tới,
"Đồng chí bác sĩ, cứu mạng."
Nghe âm thanh sốt ruột cầu cứu, bản năng của bác sĩ lập tức khiến Cố Ánh Khê buông đồ vật chạy ra,
"Làm sao vậy?"
Người đàn ông khoảng ba bốn mươi tuổi, trên người là áo bông cũ nát. Không biết có phải quá mức hoảng loạn mà cổ tay áo cùng ngực đều bị cọ rách, bông rơi ra ngoài. Giày vải trên chân bị ướt nhẹp toàn bộ bởi tuyết dày. Nhưng giờ phút này người đàn ông lại không rảnh quan tâm, gặp được Cố Ánh Khê tựa như gặp được ân nhân cứu mạng, "Đùng" một tiếng quỳ xuống trước mặt cô ấy cầu xin cứu mạng.
Đồng chí trạm y tế thấy thế vội vàng giúp đỡ nâng người đàn ông dậy. Một bên dọn dẹp đồ đạc, một bên thông qua lời người đàn ông lo lắng sợ hãi biết được, vợ người đàn ông sắp sinh. Sáng nay có chút không khoẻ, sắp đến giờ cơm trưa liền đột nhiên đau bụng. Vốn dĩ người đàn ông định ôm người đến trạm y tế, kết quả mới vừa ôm đi vài bước người vợ quá đau đớn, cho nên nhờ hàng xóm trông giúp, người đàn ông vọt đến trạm y tế tìm bác sĩ.
Cố Ánh Khê ở một bên chuẩn bị công cụ y tế, cũng hiểu biết đại khái vợ người đàn ông này lần đầu sinh con, nhưng cách thời gian sinh sản còn có một tháng. Bỗng nhiên xuất hiện tình trạng đau bụng cũng không dung khinh thường. Cố Ánh Khê không chậm trễ, thu thập đồ vật xong liền đi theo người đàn ông chạy ra bên ngoài.
Xuống nông thôn hai lần cô đã sớm quen với cuộc sống ở đây, trong mắt chỉ có cứu người, hoàn toàn quên mất chính mình cũng còn chưa ăn cơm. Nhận lấy bánh bao đồng nghiệp đưa cho, Cố Ánh Khê nói một tiếng cảm ơn liền vừa đi nhanh về phía trước vừa há mồm ăn xong bánh bao.
Đồng nghiệp đi cùng Cố Ánh Khê là Kim Mỹ Ngọc, mới đến nơi đóng quân vào một năm trước, là cô gái trẻ tương đối đơn thuần. Vốn dĩ cô ấy cho rằng Cố Ánh Khê cùng chính mình giống nhau, cũng là trong nhà không có quan hệ mới bị phân đến đây. Chính là mấy ngày hôm trước Kim Mỹ Ngọc đi ngang qua văn phòng viện trưởng mới biết được cha của Cố Ánh Khê thế mà là thủ trưởng ở Bắc Kinh, tức khắc kinh ngạc nói không nên lời. Kim Mỹ Ngọc không hiểu vì cái gì Cố Ánh Khê sẽ đến vùng biên cương khổ hàn này.
Mà thái độ của Cố Ánh Khê giờ phút này khiến Kim Mỹ Ngọc nhiều ít hiểu được trách nhiệm mà bác sĩ gánh vác trên vai, tâm thái tiêu cực cùng không cam lòng bởi cháu gái viện trưởng thay vị trí của mình tại bệnh viện tỉnh cũng phai nhạt không ít.
Ở nơi nào mà không phải là cứu tử phù thương chứ?
Kim Mỹ Ngọc nghĩ thông suốt lúc sau cả người nháy mắt trở nên tích cực, còn chủ động giúp Cố Ánh Khê cầm lấy cái rương. Cố Ánh Khê cảm giác bả vai buông lỏng, nhìn thoáng qua Kim Mỹ Ngọc mỉm cười gật đầu cảm ơn. Hai người không nói nhiều, đi theo người đàn ông hướng tới nơi xa.
Hứa Duy Quân lái xe vài giờ, cuối cùng cũng tới nông thôn Cố Ánh Khê đang ở. Kết quả mới vào cửa thôn liền thấy dáng vẻ sốt ruột của Cố Ánh Khê, không kịp nghĩ nhiều trực tiếp ngừng xe trước mặt cô.
Vốn dĩ Hứa Duy Quân còn tự hỏi nên lấy cớ gì để xuất hiện trước mặt cô. Kết quả Cố
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền