**Chương 217**
Bận rộn đến khi thai phụ và đứa bé bình an, Cố Ánh Khê mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, cô ấy mới phát hiện cả người mình cứng đờ, đặc biệt là eo và chân như thể không phải của mình. Hơn nữa, vì giữa trưa không kịp ăn cơm, lúc này cô sớm đã đói lả, cả người không có chút sức lực.
Quả nhiên thai phụ là sinh non, bởi thế mà Cố Ánh Khê không dám lơi lỏng. Muốn đưa đi bệnh viện thì nhất định là khó, cho nên liền lưu lại nhà, nhưng như thế thì cô ấy phải tập trung hai trăm phần trăm. Bận lên không cảm thấy gì.
Cố Ánh Khê thấy thím bưng trứng gà vào nhà, cũng tính đi ra ngoài hít thở không khí, kết quả vừa đi tới cửa liền gặp Hứa Duy Quân đứng ở đó. Lúc này cô ấy mới nhớ tới giữa trưa vẫn là anh ta đưa cô ấy lại đây, hình như ngay cả lời cảm ơn cô ấy cũng chưa kịp nói.
"Hôm nay thật là cảm ơn anh, anh..."
Hứa Duy Quân chú ý tới Cố Ánh Khê đi ra, tay đều có chút phát run, rõ ràng là thể lực tiêu hao quá mức. Sợ cô ấy sẽ khó chịu, anh liền đưa trước cho cô một viên kẹo sữa. Đây là mua cho Đậu Đậu, trước khi đến đây lâm thời cầm hai viên bỏ vào trong túi, hiện tại vừa lúc dùng tới.
"Ăn trước viên kẹo lót dạ, tôi nấu mì sợi cho cô, lập tức là có thể ăn rồi."
Cố Ánh Khê cũng mệt mỏi vô cùng. Viên kẹo sữa trong lòng bàn tay phảng phất mang theo độ ấm bỏng rát, nóng đến đầu cô ấy đều có chút choáng váng. Đến khi đem kẹo sữa bỏ vào trong miệng, hương vị thơm ngọt ở đầu lưỡi tràn ra, cô mới nhớ tới Hứa Duy Quân nói, anh ta còn nấu mì cho mình?
Không phải, vì sao anh ta phải ở lại chỗ này nấu mì cho mình? Đưa cô ấy đến đây xong, anh ta vẫn luôn ở đây không đi?
Vừa rồi anh ta đã mua trứng gà cùng mì từ thím, định nấu cho Cố Ánh Khê một bát mì. Hứa Duy Quân gật đầu sau đó bưng bát mì vào phòng bếp.
Đang lúc hai người chuyện trò vui vẻ, cánh cửa cách vách cuối cùng cũng mở ra. Thím cũng bất chấp cùng Hứa Duy Quân nói chuyện, chạy nhanh bưng trứng lên nói:
"Đồng chí Hứa, tôi phải nhanh chóng đưa trứng gà qua đó. Không phải cậu nói phải chuẩn bị đồ ăn cho bác sĩ xinh đẹp sao? Thế thì nhờ cậu, trong nhà Kiến Thành thiếu người giúp đỡ, tôi phải qua đó giúp mới được."
Thím lại nói tiếp, một lời tiếp một lời, tuy rằng thím không văn hóa, nhưng lời nói còn rất có triết lý. Cuối cùng thím lại hỏi:
"Vậy cậu tại sao lại coi trọng bác sĩ xinh đẹp kia? Thích cô ấy ở điểm nào?"
Lời này làm Hứa Duy Quân mắc kẹt. Tại sao anh ta thích Cố Ánh Khê, thích cô ở điểm nào, chính anh ta cũng chưa nghĩ tới. Chỉ là lúc gặp lại cô thì lòng anh ta bỗng nhiên xúc động, biết được càng nhiều, anh ta càng cảm thấy Cố Ánh Khê đã chiếm cứ trong đầu anh ta.
Thím vừa thấy Hứa Duy Quân như vậy lại ha ha cười hai tiếng:
"Cậu xem cậu như vậy là được rồi, thích một người không có bất luận lý do gì, bởi vì vừa lúc người đó tiến vào trong lòng cậu."
Lời này quả thực khiến Hứa Duy Quân khiếp sợ đến không biết nên nói gì. Những lời thím nói quả thực còn triết lý hơn so với tưởng tượng của anh ta. Hơn nữa, những lời thím nói thật sự chính là suy nghĩ trong nội tâm của Hứa Duy Quân. Anh ta thích Cố Ánh Khê thật sự không vì bất kỳ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền