**Chương 225**
Ba người gọi ba chén sủi cảo nóng hầm hập, lại thêm hai món ăn kèm. Ăn xong chưa đến một giờ, vì hai giờ mới đón cha mẹ Lâm Thính Vãn nên Cố Luật Hoài đưa mẹ cùng vợ đến trạm tiếp viện của nơi dừng chân trong thành phố để nghỉ ngơi.
Gần đến giờ, mọi người chuẩn bị đến ga tàu hỏa. Lâm Thính Vãn định để mẹ chồng ở lại, hai vợ chồng cô đến ga đón cha mẹ rồi quay lại đón bà. Nhưng Tào Tương Quân không đồng ý, bà muốn đi cùng để thông gia không nghĩ mình là người ngạo mạn.
Cố Luật Hoài thấy mẹ muốn đi cũng không từ chối. Mấy người thu xếp rồi đến ga tàu hỏa. May mắn trạm tiếp viện cách nhà ga rất gần, chỉ mất hai phút. Vừa đến trạm liền nghe thấy âm thanh xe lửa vào ga.
Lúc này, người vẫn rất đông, thậm chí còn đông hơn giữa trưa. Nhưng chỉ có hai toa giường nằm nên rất dễ tìm. Hơn nữa, thị lực của Trình Hoa Trân rất tốt, từ xa đã thấy một người mặc quân phục, thân hình đĩnh bạc. Tuy rằng còn xa, nhìn không rõ mặt nhưng bà có thể khẳng định đó chính là con rể mình.
"Ông Lâm, ông xem đó có phải con rể chúng ta không?"
Lâm Thành An theo ngón tay vợ chỉ nhìn một cái:
"Có lẽ là..."
Ông còn chưa dứt lời liền nghe Trình Hoa Trân vui mừng kêu lên:
"Đúng rồi, đó chính là con rể tôi, tôi thấy Vãn Vãn ở phía sau."
Lâm Thành An lại nhìn thoáng qua, liền thấy người đàn ông cao lớn dùng thân thể mình giúp người phía sau chắn gió tuyết khi xe lửa vào ga.
Vốn dĩ Trình Hoa Trân rất vừa lòng Cố Luật Hoài, không ngờ mới gặp anh đã đạt điểm tối đa, khóe miệng giơ lên không buông xuống.
Chờ xe lửa dừng hẳn, Cố Luật Hoài đi trước lên xe lấy hành lý, Lâm Thính Vãn cùng Tào Tương Quân đi theo phía sau.
Lâm Thính Vãn xa cha mẹ mấy tháng, vừa thấy mặt liền nhịn không được, hốc mắt đỏ lên nhào tới:
"Cha mẹ, con rất nhớ hai người."
Trình Hoa Trân ôm con gái ngắm nghía, thấy sắc mặt cô hồng hào, tinh thần tốt, biết cuộc sống của cô không tệ, tâm trạng không khỏi càng tốt, nhưng ngoài miệng lại trách:
"Lớn thế này rồi mà còn làm nũng, không sợ người ta chê cười."
"Mới không sợ, con xem ai dám chê cười con."
Lâm Thính Vãn tỏ vẻ hung dữ nói.
Trình Hoa Trân ôm con gái, trong mắt đầy bất đắc dĩ và dung túng, tuy ngoài miệng không nói nhưng tất cả hành động đều thể hiện sự yêu thương.
Tào Tương Quân nhìn Vãn Vãn ôm mẹ mình làm nũng cũng nhớ đến con gái mình, đứng một bên chờ hai mẹ con dính nhau một lát mới tiến lên giới thiệu.
Lâm Thành An và Trình Hoa Trân cười tiếp đón thông gia. Hai nhà tuy chưa chính thức gặp mặt nhưng đã gọi điện thoại một lần. Cố Luật Hoài và cha mẹ vợ càng trò chuyện với nhau không ít lần, nên mới gặp chỉ có một chút xa lạ.
Nhưng cùng nhau ra ngoài lại trở nên quen thuộc hơn. Khi lên xe, Tào Tương Quân và Trình Hoa Trân đã chuyện trò vui vẻ với nhau.
Lâm Thành An ngồi ở ghế phụ nói chuyện công việc với con rể. Lâm Thính Vãn ngồi nghe mẹ và mẹ chồng nói chuyện, thuận tiện giới thiệu một chút về hoàn cảnh ở nơi đóng quân.
Đây là lần đầu tiên Trình Hoa Trân tới phương bắc. Ở trên xe còn chưa cảm thấy giá rét, nhưng trên đường đến nơi đóng quân mới phát hiện hoàn cảnh bên này thật sự có chút khắc nghiệt.
Bà không khỏi lo lắng không biết con gái có quen sống ở đây không.
Lâm Thính Vãn nghe mẹ lo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền