Chương 227
Tào Tương Quân vốn dĩ đi gấp, lại không phát hiện bên cạnh có người. Trương Hồng Mai cất tiếng dọa khiến bà ấy giật mình.
Bà ấy nhanh chóng duỗi tay vỗ ngực, sau đó nhíu mày nhìn Trương Hồng Mai nói,
"Có chuyện gì vậy?"
Có thể xuất hiện ở khu nhà ở vào giờ này thì chắc chắn là người ở đây. Tào Tương Quân tới bên này cũng không nhiều, chỉ quen biết có mấy người.
Bà ấy tìm tòi trong ký ức một lát, phát hiện không quen biết người trước mắt. Nhưng thấy người đến nhiệt tình chào hỏi, bà ấy cũng dừng bước.
Trương Hồng Mai nhìn Tào Tương Quân mặc áo khoác màu xanh đen giản dị, nhưng khí chất vẫn hơn người thường.
Lúc ấy, Cố Luật Hoài là miếng bánh ngon trong mắt mọi người ở nơi đóng quân. Trương Hồng Mai cũng từng đánh chủ ý nhưng không thành công.
Hiện giờ gặp Tào Tương Quân, bà ta lại có vài phần tâm tư, nếu có thể leo lên nhà họ Cố, biết đâu ngày nào đó nhà bọn họ còn có thể dọn đến Bắc Kinh...
"Chị gái?" Tào Tương Quân thấy người trước mắt chỉ nhìn mình cười, nụ cười lại khiến người ta không thoải mái, bèn nói,
"Xin cho qua một chút, tôi còn có việc."
Tào Tương Quân nghiêng người, không muốn dây dưa với Trương Hồng Mai.
Nhưng Trương Hồng Mai không phải loại người dễ bị tống cổ, mặc kệ sắc mặt Tào Tương Quân, thấy bà ấy đi liền chạy nhanh đuổi theo,
"Chị gái, chị là mẹ của đoàn trưởng Cố đúng không? Ôi chao, tôi nói thật, đoàn trưởng Cố ở nơi đóng quân chúng tôi là một anh hùng mà ai cũng biết..."
Trương Hồng Mai khen người khác rất nhiệt tình nhưng lại không có trình độ, khiến Tào Tương Quân nghe có chút khó chịu.
"Này chị, đây là sứ mệnh của mỗi quân nhân. Hơn nữa, ngàn vạn chiến sĩ ở nơi đóng quân đều như vậy, con tôi không gánh nổi lời khen này."
Lời này không giống khen mà giống dụng tâm kín đáo lấy lý do thoái thác. Tào Tương Quân nghe vô cùng không thoải mái, cái gì gọi là để thủ trưởng Cố nở mày nở mặt? Ý là con trai bà ấy lập công đều nhờ cha là thủ trưởng?
Lời này phủ nhận hết sự trả giá của con bà ấy. Tuy rằng quân nhân không chú ý những điều này, nhưng Tào Tương Quân chướng mắt những người nói con trai mình như vậy. Lúc này, bà ấy chỉ là một người mẹ.
Lời của Tào Tương Quân khiến Trương Hồng Mai sửng sốt, rồi cười ha ha hai tiếng, thầm nghĩ Tào Tương Quân sao lại thế này? Ở thôn bà ta, người ta đã cười đến nở hoa rồi. Bà ta không hề thấy mình nói sai.
Nhưng Trương Hồng Mai nổi tiếng da mặt dày, nghỉ ngơi vài phút lại tiếp tục thay đổi đề tài, nói đến chuyện bà ta cho là quan trọng nhất: Lâm Thính Vãn và Cố Luật Hoài kết hôn lâu rồi mà chưa có con.
Chuyện vừa rồi Tào Tương Quân còn nhịn được, đến chuyện con dâu không thể sinh, bà ấy lập tức thay đổi sắc mặt, mặc kệ người đến có phải người trong khu nhà ở hay không, mắng Trương Hồng Mai một trận. Trương Hồng Mai bị mắng đến ngây người.
Đến khi Tào Tương Quân đi xa, Trương Hồng Mai vẫn chưa hoàn hồn, tự hỏi người gì thế này? Mình chỉ muốn tốt cho bà ta thôi. Cưới con dâu về không để sinh con nối dõi tông đường chẳng lẽ để thờ à?
Tào Tương Quân đi thật xa mà vẫn chưa hết giận. Cho nên khi gặp con gái, sắc mặt bà ấy không tốt. Cố Ánh Khê thấy mẹ lạnh mặt bèn hỏi,
"Mẹ làm sao vậy?"
"Hừ." Tào Tương Quân hừ lạnh, còn chưa kịp nói thì cửa văn phòng của con gái bị đẩy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền