Chương 231
Bốn giờ chiều, cơm tất niên đã được chuẩn bị xong. Vì hai nhà ăn cùng nhau nên món ăn đặc biệt phong phú, ngoài món tủ của Trình Hoa Trân còn có không ít đặc sản phương bắc do Tào Tương Quân làm.
Trên bàn bày đầy đặc sản của Xuyên Thành như ớt xào gà, đậu hũ Ma Bà, cá hầm cải chua, cùng các món thịt dê kho tàu, ngỗng nướng do Tào Tương Quân nấu.
Vệ Thành nhìn đầy bàn mỹ thực nói:
"Năm nay đúng là nhờ đoàn trưởng Lâm cùng đoàn trưởng Cố tôi mới được đón tết phong phú như thế."
Đoạn Hồng Anh ôm con ở bên cạnh trợn trắng mắt liếc chồng mình một cái:
"Nhìn dáng vẻ không tiền đồ của anh kìa."
Vệ Thành cười:
"Ha ha, anh nói thật mà, đúng không ông Lâm, ông Cố? Còn nhớ rõ chúng ta vừa tới kia hai năm còn hay đến nhà thủ trưởng ăn ké cơm, vì nhà thủ trưởng nhiều hơn nhà tôi mấy củ khoai lang đỏ."
Nói đến chuyện trước kia, Cố Luật Hoài cùng Lâm Tri Học đều nghiêm túc gật đầu, tháng ngày trước đây thật sự không tốt. Mỹ thực đầy bàn gợi lên ký ức lúc bọn họ vừa tới nơi đóng quân, cũng may tất cả đã qua rồi.
Cho nên sau khi lên bàn, mọi người không tự giác bưng ly, cùng nhau mong ước tương lai sẽ tốt đẹp hơn. Nguyện vọng đơn giản, giản dị, cũng là mục tiêu phấn đấu cả đời. Nữ đồng chí không uống rượu, nhưng Lâm Thính Vãn nấu trà sữa, mỗi người bưng một ly.
Sau khi vô cùng náo nhiệt ăn một bữa cơm, tiệc tất niên cũng coi như kết thúc. Niên đại này không khí tết vô cùng nồng đậm, tuy rằng vật tư bần cùng nhưng trong lòng mọi người đều có tinh thần khác biệt, vì thế tạo nên bầu không khí đoàn viên đặc biệt.
Cảm giác của Lâm Thính Vãn đối với Tết Âm Lịch đầu tiên ở bên này chính là vô cùng náo nhiệt và vô cùng lạnh lẽo, nói nước đóng thành băng cũng không ngoa.
Ăn cơm xong trời còn chưa tối, Lâm Thính Vãn phải đến đoàn chuẩn bị cho buổi diễn. Vì cả nhà đã ăn cơm chiều, khi cô ra ngoài cũng coi như đi cùng cả nhà.
Người trong khu nhà ở rất đông, khắp nơi đều là trẻ con mặc quần áo mới tinh, chơi đùa trong sân. Nơi đóng quân ở niên đại này không có hội trường độc lập như sau này, tất cả biểu diễn đều ở ngoài trời, kể cả chiếu phim ngày mai, nên mọi người không ngại. Lâm Thính Vãn vừa đến đã thấy trong sân rất đông người, dù lạnh đến mức phải dậm chân liên tục cũng không ngăn được sự háo hức xem biểu diễn.
Ngẫm lại cũng đúng, hiện tại cơ bản không có hoạt động giải trí gì, xem điện ảnh và biểu diễn là một trong số ít hoạt động, nên mọi người đều không bỏ qua.
Biểu diễn chính thức bắt đầu lúc 7 giờ. Năm nay, do có gián điệp trong đoàn văn công nên thời gian biểu diễn bị rút ngắn lại, tiết mục nào giảm được thì giảm, chỉ giữ lại một vài tiết mục đã chuẩn bị.
Tiết mục của Lâm Thính Vãn vẫn được giữ lại, chỉ có tiết mục độc vũ bị hủy bỏ, cô chỉ biểu diễn một bài
"Thảo nguyên khinh kỵ binh"
, nên cũng tương đối nhẹ nhàng.
Lúc về thì đã 9 giờ tối, cả đất trời đều trắng xóa. Trình Hoa Trân cùng Lâm Thành An đều là người phương nam, có chút chịu không nổi khí hậu bên này, nên vừa xem xong tiết mục của con gái đã về nhà.
Cố Luật Hoài vẫn luôn ở dưới khán đài chờ cô, cùng với anh cả, chị dâu, Cố Ánh Khê và Hứa Duy Quân, chỉ có trẻ con và người lớn tuổi về trước.
"Vãn Vãn, em có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền