Chương 243
Đoạn Hồng Anh nghe Lâm Thính Vãn nói như vậy cũng yên tâm. Tuy rằng thoạt nhìn dùng không ít dầu, nhưng Đoạn Hồng Anh không phải người keo kiệt, nghĩ có đôi khi Vệ Thành ra ngoài một chuyến trở về đều gầy rất nhiều, cũng muốn Vệ Thành ở bên ngoài được thoải mái, rốt cuộc bánh bột ngô cùng bánh bao thật không dễ nuốt, thứ này ăn thơm thơm cay cay.
Hơn nữa ông Vệ nhà mình thích ăn mấy thứ thơm cay như thế, vừa lúc trong nhà bắt được hai con thỏ hoang, Đoạn Hồng Anh lập tức hỏi:
"Vãn Vãn, con thỏ có làm được không?"
"Đương nhiên có thể."
Lâm Thính Vãn đáp.
Đoạn Hồng Anh liền nói:
"Vậy em chỉ chị với, chị về làm một ít cho ông Vệ nhà chị."
Liền tính ngày thường không có nhiệm vụ, gần nhất cày bừa vụ xuân lại đuổi bắt người, bận lên Vệ Thành đều không trở về nhà ăn cơm, đến lúc đó mỗi ngày cho Vệ Thành mang theo, giữa trưa ăn với cơm cũng ngon.
Lâm Thính Vãn gật gật đầu, đem toàn bộ thịt bò cho vào thố sứ, sau đó bắt đầu chỉ cho Đoạn Hồng Anh. Vốn dĩ Đoạn Hồng Anh nấu cơm giỏi, cho nên học khá thuận lợi.
"Chị vừa nếm thấy ớt cay với gừng đều rất ngon, dù không có thịt, chỉ trộn sốt sa tế ăn với cơm thôi cũng rất ngon rồi."
Đoạn Hồng Anh vô cùng ưng món này.
Nói đến cơm trộn Lâm Thính Vãn không thể không nhắc đến dầu ớt cay mẹ làm, lại nói tiếp nhà nào ở Lâm Thành cũng biết chế biến loại sa tế này, có thể cho thêm đậu phộng cũng có thể cho thêm chao vào bên trong, còn có thịt gà. Cách trộn ở địa phương, cơm trộn thật sự rất ngon. Lúc này còn không giống đời sau tất cả đều là cơm tẻ, phía dưới còn muốn chưng rất nhiều khoai lang đỏ khoai tây. Trẻ con không thích ăn khoai lang đỏ khoai tây, thật ra rất nhiều người lớn cũng không thích ăn. Lâm Thính Vãn nhớ rõ trước kia nghe thế hệ trước nói cuộc sống thời đại này quả thực là ăn đến đủ sống. Nếu dùng dầu ớt cay này trộn với cơm sẽ ăn rất ngon.
"Chị Hồng Anh, em lại chỉ cho chị cái khác, cái kia trộn cơm ăn ngon nhưng cần phải ngâm ớt cay trong nước trước rồi nghiền nát, không biết có loại cối đá lớn hay không."
Lâm Thính Vãn nói. Trong thôn có rất nhiều cái này, nhưng không biết nhà ai trong khu nhà ở nơi đóng quân có nữa, thật ra trong nhà cô có cái nhỏ nhưng quá nhỏ thì không dùng được.
Nói đến thứ này Đoạn Hồng Anh suy nghĩ một chút nói:
"Hình như nhà chị Bích Vinh có một cái, lúc tết còn giã bánh, chúng ta có thể sang mượn một chút."
"Thế thì được, lại chuẩn bị gừng tỏi thêm vào sẽ càng ngon hơn."
Lâm Thính Vãn đáp. Đời sau đều dùng máy móc, hiện tại thì chắc chắn là không tìm thấy loại này, tuy giã tay thô một ít, nhưng cũng không ảnh hưởng đến hương vị.
Vừa lúc trong nhà có ớt khô phơi hồi năm trước, Đoạn Hồng Anh về nhà lấy lại gọi Lâm Thính Vãn cùng sang nhà chị Bích Vinh. Nhà chị Bích Vinh cách nhà chị dâu không xa, nên Lâm Thính Vãn cũng dẫn Đậu Đậu và Quả Quả cùng đi. Đậu Đậu đã sớm muốn ra ngoài, nghe nói được ra ngoài chơi lập tức tích cực cầm đồ giúp, sợ không được đi.
Mấy người đến nhà chị Bích Vinh, còn chưa đi xa liền thấy chị Bích Vinh, Đoạn Hồng Anh chạy nhanh vẫy tay:
"Chị Bích Vinh, chị định đi đâu thế?"
"Ngạch... Hồng Anh hả, tôi tuỳ tiện đi dạo thôi, còn mọi người đi đâu?"
Diêu Bích Vinh cúi đầu cũng không đến gần, nói chuyện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền