ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 260

Cố Luật Hoài không biết có thể dùng mảnh nhỏ của vại gốm sứ đặt lên lửa nướng, nhưng thấy Lâm Tri Vãn nói ra dáng ra hình. Vừa lúc nhà anh cả có cái vại sành lớn, trước kia dùng để chứa gạo, nhưng không lâu sau đó bị vỡ một tảng lớn. Dù sao nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, Cố Luật Hoài liền cầm đi gõ nát, sau đó tính toán làm thịt nướng cho Lâm Tri Vãn.

Mấy thứ này ở niên đại này thật sự khá hiếm, vừa lúc Lâm Tri Học cùng Cố Luật Hoài cũng có ý định mời khách, cũng muốn để cho mọi người nếm thử món mới. Cố Luật Hoài suy xét đến Lâm Thính Vãn nên nhóm lửa nướng cho cô ăn no trước khi mọi người đến.

Chờ đến khi mọi người đến thì Lâm Thính Vãn cũng đã ăn no, nhưng cô vẫn ngồi cùng mọi người ở bên ngoài bếp lửa nghe bọn họ nói chuyện phiếm. Chiến sĩ cùng người nhà ở đây thì ngoài Lâm Thính Vãn cùng Cố Ánh Khê đến tương đối trễ, phần lớn đều ngây người ở đây mười mấy năm, còn có người từ năm 50 đã ở chỗ này, cắm rễ trên mảnh đất này nhìn nơi này từ cánh đồng hoang vu biến thành ốc đảo. Cũng từ thanh niên tuổi trẻ lực tráng hoặc là thiếu nữ thanh xuân xinh đẹp, dần dần già đi theo năm tháng, nhưng mà thanh xuân của bọn họ đổi lấy sự phì nhiêu cho phiến thổ địa này.

Hôm nay tuy rằng chỉ có Cố Luật Hoài cùng Lâm Tri Học cùng nhau mua nửa đầu heo, nhưng đây sẽ là một tín hiệu hy vọng, bọn họ cảm thấy một ngày nào đó trong tương lai nhà nhà người người đều có thể mua nửa đầu heo về ăn tết, không... thậm chí là có thể mua cả một cái đầu heo. Mọi người ở đây đều nói đến cảm xúc mãnh liệt dâng trào, dường như ngày kia thật sự đã đến, chỉ có Lâm Thính Vãn biết, ngày này thật sự sắp đến rồi.

Lúc này dưới bầu trời nổi lên gió tuyết, gió rét lạnh thấu xương gào thét thổi qua, gió tuyết bao phủ khắp trời đất, trên người những người ngồi cùng nhau lúc này đều dính đầy bông tuyết, nhưng tất cả mọi người dường như chẳng hề có cảm giác. Trong lời nói là niềm hy vọng vào tương lai, là sự thoả mãn đối với hiện tại.

Do uống rượu nên trên mặt ai cũng ửng đỏ, tinh thần phấn chấn, tràn đầy sức sống, lúc này có người đề nghị ngày lành như thế hẳn là nên ca hát. Là một trong những thành viên của đoàn văn công, ánh mắt của mọi người đương nhiên là tập trung về phía Lâm Thính Vãn. Nhưng Cố Luật Hoài không chút suy nghĩ liền từ chối:

"Vợ tôi còn đang mang thai."

Mọi người đều biết sau khi đoàn trưởng Cố kết hôn liền khắc mấy chữ cưng chiều vợ lên trên trán, không khỏi hùa nhau trêu ghẹo anh:

"Vậy đoàn trưởng Cố hát cho mọi người nghe một bài đi."

Nói xong Lâm Tri Học còn đi đầu vỗ tay.

Lại nói tiếp Lâm Thính Vãn vẫn là có chút chờ mong, cô còn chưa từng nghe Cố Luật Hoài ca hát đâu. Cố Luật Hoài nhìn vào hai mắt sáng lấp lánh của vợ mình, bất đắc dĩ nhỏ giọng hỏi:

"Em thật sự muốn nghe anh hát à?"

Lâm Thính Vãn nói: "Muốn." Cố Luật Hoài chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó đứng lên giống như lên đài biểu diễn, đoan chính cất giọng:

"Gió đang thổi, ngựa đang hí, Hoàng Hà đang rít gào..."

Rõ ràng là trêu ghẹo bảo Cố Luật Hoài hát, nhưng tiếng ca mới vừa cất lên mọi người đều tự giác cùng nhau hát:

"Bảo vệ quê hương, bảo vệ Hoàng Hà..."

Tiếng ca kích động dâng trào theo gió tuyết đầy trời truyền khắp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip