Chương 281
Cuối cùng cũng có vài người đăng ký thành công đi ra ngoài. Mọi người vừa vui vẻ chúc mừng họ, vừa thổn thức cho những gì mà Lưu Quân gặp phải.
"Mọi người nói xem tại sao Lưu Quân không đăng ký được? Nếu thành công, nhất định cậu ấy có thể vào Đại học Bắc Kinh."
"Haizz, chỉ có thể nói là tạo hóa trêu người?"
"Sao vậy? Chẳng lẽ cậu biết được gì sao?"
Người được hỏi nhìn trái ngó phải rồi nhỏ giọng nói:
"Mọi người có biết tình hình nhà của Lưu Quân không?"
"Nhà của cậu ta thế nào?"
Rõ ràng là mọi người đều là thanh niên trí thức ở cùng một nơi, nhưng Lưu Quân ngày thường tương đối trầm mặc ít nói. Ngoài học tập ra, cậu ta hơi bốc đồng, còn lại thì cơ bản không qua lại với ai.
Cho nên, người biết tình hình của Lưu Quân không nhiều lắm. Nhưng người nói chuyện lại là đồng hương của Lưu Quân, hai người học chung hồi cấp ba, nên biết một ít chuyện về gia đình cậu.
"Tình huống nhà Lưu Quân đặc biệt. Trước kia, tổ tiên cậu ta là nhân vật rất lợi hại ở chỗ chúng tôi, gia đình cậu ta sở hữu rất nhiều hiệu thuốc trong thành phố, còn có một tòa nhà cũ chứa không ít đồ cổ, tranh chữ."
"Sau này, ông của cậu ta đến Cảng Thành. Không bao lâu thì tình hình trong nước biến động, ông của cậu ta liền không thể trở lại."
"Vì thế, cha mẹ cậu ta đều bị lưu đày, hai năm trước cả hai qua đời ở Tùng Dương, cậu ta cũng bị ép xuống nông thôn. Năm trước, kết thúc mười năm rung chuyển, rất nhiều người được sửa lại án sai, nhà cậu ta cũng được sửa lại, nhưng ông của cậu ta vẫn luôn ở Cảng Thành, không liên lạc được nên cũng đành gác lại chuyện này."
Lúc này, điều kiện đăng ký rộng rãi, nhưng phương diện này lại kiểm soát tương đối chặt, nên không ngoài dự đoán, Lưu Quân không qua.
Mọi người nghe xong im lặng hồi lâu, có chút bất lực, chỉ có thể tiếc nuối.
Người vừa nói chuyện thở dài một tiếng rồi nói tiếp:
"Nói đi nói lại, nhà Lưu Quân tuy là phú hộ ở chỗ chúng tôi, nhưng tổ tiên cậu ta lại theo nghề y. Mấy bệnh nhân mà chỗ chúng ta chướng mắt cơ bản đều từng đến khám bệnh ở nhà cậu ta. Cậu ta thật là xui xẻo, phúc không hưởng đến, họa lại không tránh khỏi."
Lâm Thính Vãn và Cố Luật Hoài ở phía sau nghe xong cuộc đối thoại của họ, cuối cùng không nói gì, chỉ nhìn thoáng qua nhau.
Đến nửa buổi chiều, cuối cùng cũng đến phiên Lâm Thính Vãn. Cô đi vào, việc xét duyệt diễn ra rất nhanh, xem tư liệu, thẩm tra trình độ bằng cấp, coi như là hoàn thành.
Trong lúc này, Cố Luật Hoài vẫn luôn đứng ở cửa. Không lâu sau, anh thấy cô cười chạy ra, anh chạy nhanh ôm lấy cô. Không cần hỏi cũng biết cô đã thông qua.
Ở phương Bắc, mùa đông luôn đến rất sớm, sau khi mùa đông đến, nhiệt độ mỗi ngày một khác. Đăng ký xong, nhiệt độ liền giảm xuống. Lúc Lâm Thính Vãn và Cố Luật Hoài ra khỏi nơi đăng ký, sương mù đã mênh mông trong không trung.
Từ sáng sớm, Lâm Thính Vãn đã đứng ở bên ngoài nơi đăng ký đợi nên chân cẳng cô có chút cứng đờ. Đi hai bước, một trận gió lạnh ập đến, cô không nhịn được hắt hơi một cái.
Cố Luật Hoài cúi đầu, khuôn mặt trắng nõn của vợ mình đông lạnh đến mức đỏ rực, chóp mũi cũng hồng hồng, hai mắt vì quá lạnh lại bị gió thổi đến ướt dầm dề. Anh duỗi tay xoa mặt cô, gỡ khăn quàng cổ của mình xuống, phủ kín người cô.
"Gần đây trời lại lạnh, chúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền