Chương 61
Trong lòng Liên Chiến vẫn còn chút ấm ức vì chuyện bị Cố Luật Hoài đoạt trước, nghe Tôn Vệ Dân nói vậy, lại nghĩ đến Cố Luật Hoài cư nhiên lại thích làm đẹp, còn chạy về tắm rửa rồi mới tới đây, anh không nhịn được mỉa mai:
"Tôi phải chú ý cái gì? Cậu còn tưởng ai cũng giống ông Cố sao, ăn một bữa cơm mà còn đặc biệt về nhà tắm rửa."
Tôn Vệ Dân nhìn Liên Chiến bằng ánh mắt như oán phụ, thích thú như xem kịch, nói:
"Chuyện này không giống. Anh Luật Hoài là đi gặp cô gái mình thích, thì đương nhiên phải chú trọng hình tượng rồi."
Nghe xong, Liên Chiến liền trừng mắt liếc Tôn Vệ Dân một cái, nói:
"Cậu đứng về phe bên kia à? Nói cứ như anh ta là người không bao giờ chú ý hình tượng vậy."
Lâm Thính Vãn vừa định gắp thức ăn thì chợt nghe được lời trêu ghẹo của Tôn Vệ Dân. Đúng lúc đó, ánh mắt cô chạm phải Cố Luật Hoài, cô liền theo bản năng thu tay về.
Cố Luật Hoài không hề xấu hổ khi bị trêu ghẹo, ngược lại, anh nói với giọng lạnh lùng nhưng đĩnh đạc:
"Mau ăn cơm đi, ăn cơm cũng không thể chặn được miệng của các cậu."
Hứa Yến cũng ở một bên cười nói:
"Đừng chỉ lo nói chuyện, mau dùng bữa đi."
Sau khi Cố Luật Hoài nói xong, thấy Lâm Thính Vãn vẫn chưa gắp thức ăn trở lại, anh trực tiếp đưa tay cầm đĩa thức ăn kia chuyển đến trước mặt cô.
Lâm Thính Vãn nhìn thấy bàn tay thon dài của anh đặt đĩa thức ăn xuống bàn, ánh mắt cô khẽ lay động, lập tức ngước nhìn anh.
Cố Luật Hoài nhìn người trước mắt bằng ánh mắt dịu dàng, nhỏ giọng nói một câu:
"Em mau ăn cơm đi."
Lâm Thính Vãn khẽ gật đầu, không nhịn được lại nhìn thoáng qua người đàn ông này. Lúc này, ánh đèn sợi đốt chiếu lên đỉnh đầu anh, khiến anh càng thêm vài phần nhu hòa.
Ánh nhìn của cô khiến anh quay lại nhìn. Lâm Thính Vãn nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."
Giọng điệu mềm mại cùng giọng nói độc đáo của cô khiến hai chữ "cảm ơn" càng ngọt ngào thêm vài phần.
Cố Luật Hoài không nhịn được cầm chặt đôi đũa.
Hứa Yến vẫn luôn chú ý đến hai người. Thấy hai người tương tác qua lại như vậy, khóe miệng cô ấy bất giác cong lên.
Cố Luật Hoài để ý thấy những món Lâm Thính Vãn thích ăn đều được bày gần Lâm Tri Học. Anh không tiện đổi toàn bộ các đĩa thức ăn đó sang cho cô, nên dứt khoát mượn lúc trò chuyện để gắp riêng một chén những món Lâm Thính Vãn thích cho cô.
Sự thiên vị trắng trợn và chăm sóc chu đáo, tỉ mỉ như vậy như làn gió xuân tháng ba phảng phất qua trái tim người, không chỉ khiến cô cảm động mà còn dấy lên vài phần rung động.
Lâm Thính Vãn cũng là một người bình thường, được một chàng trai đẹp trai, dịu dàng chăm sóc như vậy thì khó mà thờ ơ được.
Vốn dĩ cô cho rằng mình sẽ không thể tiếp nhận chuyện xem mắt trong một khoảng thời gian ngắn, không ngờ mọi thứ lại thay đổi nhanh đến vậy.
Lớn lên trong sự kiên cường và cô độc, Lâm Thính Vãn cảm thấy như có một duyên phận vượt thời không đang trấn an mình ngay tại thời khắc này. Cô cảm nhận được hạnh phúc khi được chăm sóc, ngay cả thức ăn trong bát cũng trở nên thơm ngon hơn.
Hứa Yến liên tục nháy mắt với Lâm Tri Học. Cô thầm nghĩ, có vẻ hai người đều có ý với nhau, nhưng cảm giác Cố Luật Hoài hình như rất thích Vãn Vãn, nếu không đã không chăm sóc chu đáo như vậy.
Hành động của Cố Luật Hoài như vậy khiến Hứa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền