ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 95**

Hứa Yến vốn định nhân dịp không ai ở nhà thì để lại trứng rồi đi, kết quả chủ nhà đã về. Nghe tiếng Lâm Thính Vãn và Hứa Yến đồng thời quay đầu lại.

"Tiểu Hứa, lại là Lôi Phong sao?"

Cụ Chu hỏi.

Nhìn thấy người đến, Hứa Yến nói,

"Cụ Chu, con không phải Lôi Phong."

Cụ Chu cười nói,

"Vào nhà ngồi một lát đi."

Hứa Yến cũng không từ chối, dẫn Lâm Thính Vãn vào nhà, sau đó kiểm tra đơn giản cho cụ Chu, dặn dò cụ những việc cần chú ý.

Cụ Chu rót nước cho hai người, vui vẻ nói,

"Cảm ơn Tiểu Hứa quan tâm."

Nói xong, ánh mắt cụ dừng lại trên người Lâm Thính Vãn,

"Cô bé này là em gái của Tiểu Hứa à?"

Hứa Yến gật đầu, giới thiệu hai người với nhau. Sau khi Lâm Thính Vãn biết được thân phận thật của cụ Chu, ánh mắt cô sáng rực lên.

Cụ Chu biết được Lâm Thính Vãn được nơi đóng quân đặc cách tuyển vào đoàn văn công, liền cười nói,

"Bọn họ cũng tinh mắt đó, vừa thấy đồng chí Tiểu Lâm liền biết trình độ trên sân khấu. Đáng tiếc hiện tại ta ở chỗ này... Nếu có cơ hội chắc chắn Tiểu Lâm có thể bước lên sân khấu Tổng Chính của chúng ta."

Hứa Yến vừa nghe thế ý cười lại lớn hơn vài phần,

"Có thể được sự khẳng định của cụ Chu, sau này chắc chắn có cơ hội."

Thời kỳ mẫn cảm nên Hứa Yến không dám nói sau này Lâm Thính Vãn có thể diễn tác phẩm của cụ Chu sáng tác.

Sau khi nghe xong, trong ánh mắt cụ Chu lại hiện lên vẻ cô đơn. Chuyện tương lai ai có thể nói trước được chứ, có thể rời khỏi nơi này hay không cũng không biết chừng.

Hứa Yến thấy thế cũng không biết nên an ủi cụ như thế nào, rốt cuộc chuyện của cô ấy có thể làm cũng chỉ là lén giúp đỡ họ một chút khi khám bệnh, chuyện tương lai cô ấy cũng không biết.

"Cụ Chu, nếu chịu đựng được trời đông giá rét thì mùa xuân sẽ không còn xa."

Lâm Thính Vãn đứng bên cạnh nói.

Câu này dường như khiến cụ Chu thấy được hy vọng, nhịn không được cười nói,

"Đúng vậy, đồng chí Tiểu Lâm nói có đạo lý."

Đã chịu đựng lâu như vậy, chẳng lẽ còn đi không nổi quãng đường kế tiếp sao?

Cô cũng không thể làm gì ở thời đại này, chỉ có một câu ấm áp giúp mọi người giữ vững niềm tin, nhưng Lâm Thính Vãn cũng không ngờ đến chỉ một câu này của mình lại thật sự cứu được cuộc đời của một người.

Trời hôm nay vô cùng lạnh, đến khi về nhà thì tay chân của Lâm Thính Vãn đã đông cứng hết. Sau khi sưởi ấm lại cơ thể, cô lại lấy khăn quàng cổ ra. Gần đây trời càng ngày càng lạnh, cô muốn nhanh chóng làm xong khăn quàng cổ cho Cố Luật Hoài.

Lúc này, bên nhóm Cố Luật Hoài đang ăn cơm trưa. Trứng gà mà Lâm Thính Vãn đưa cho anh, anh vẫn luôn đặt trong túi gần sát ngực mình, lúc lấy ra còn mang theo hơi ấm.

Vệ Thành không nghĩ tới Cố Luật Hoài còn lén lút mang theo trứng gà, liền thò qua nói,

"Ông Cố, không được nha, ăn vụng hả?"

Nói xong duỗi tay chuẩn bị đoạt trứng gà.

Nếu là ngày thường thì chắc chắn Cố Luật Hoài sẽ cho, nhưng đây là thứ mà Lâm Thính Vãn cho anh, đương nhiên anh sẽ không để Vệ Thành đoạt đi. Không chỉ không cho, anh còn cố tình hỏi,

"Chị dâu thế mà chưa nấu cơm cho cậu à?"

Người đã kết hôn như Vệ Thành sẽ không lãnh bánh bột ngô tại nhà ăn mỗi khi có nhiệm vụ, bởi vì vợ họ sẽ nấu đồ ăn cho họ mang theo. Hôm qua sau khi ăn cơm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip