Chương 1137: Rơi trên đầu lưỡi 1
Rơi trên đầu lưỡi 1
Hồi trước ở Bắc Kinh, Trịnh Thông không thích ăn măng. Ông lão thấy kiểu gì nó vẫn là cây trúc, mà chỉ có gấu trúc mới ăn măng thôi.
Nhưng khi về thôn Thượng Hà, đặc biệt là sau khi về đến nhà họ Cố thì Trịnh Thông đã thích ăn món này.
Giờ đây ông lão đã biết trước đây mình không thích ăn măng, không phải là vì măng khó ăn mà là vì những miếng măng ông lão ăn khi trước đó đều đã quá già rồi. Măng tươi mới giòn non, ăn ngon hơn măng tây nhiều. Răng Trịnh Thông tốt nên ăn măng không mất sức là bao.
Cố Lượng Tinh ăn đến mức hai mắt sáng bừng bừng, ăn xong thì hai mắt sáng bừng:
"Ăn ngon quá, cha ơi, con lên núi đào thêm chút nữa đây ạ."
Cố Lượng Thần nhắc nhở nói:
"Măng đào sớm làm gì, đào đến đâu ăn đến đấy là tốt nhất chứ để qua đêm là đã héo mất rồi."
"Cũng đúng, thế để sáng mai anh đi đào sau."
Vì ăn ngon Cố Lượng Tinh đúng là bỏ công bỏ sức.
Cố Vân cười khua chân múa tay mà nói: [Tiếc là cô ba cô tư không được ăn. ]
"Nếu không thì gửi cho các cô ấy một ít?"
Cố Lượng Tinh đề nghị.
Cố Lượng Thần lại nói:
"Chờ măng mình gửi tới nơi thì đã héo lắm rồi."
Cố Minh Đông cười nói:
"Cái này dễ giải quyết thôi, đào nhiều một chút về làm măng ngâm giấm rồi gửi đi thì không lo hư cũng không sợ héo."
Đây là một ý kiến hay, Cố Lượng Thần quơ hai đũa vào miệng là xong cơm, đi cùng với Cố Lượng Tinh lên núi định đào về nhiều chút.
Trong khi đó, măng nấu thịt vụn thì Cố Vân không làm được nên Cố Lượng Tinh và Cố Lượng Thần phụ trách cắt măng thành miếng nhỏ, Cố Minh Đông phụ trách xuống bếp.
Bởi vì là măng non tươi cho nên sau khi lột vỏ thì không cần ngâm nước nữa mà có thể bỏ luôn vào trong nồi ninh lên là được.
Cố Minh Đông xuống bếp thì chưa bao giờ bủn xỉn cả, một bát thịt mỡ to đùng cứ thế đổ vào, đảo qua đảo lại mùi mỡ lợn thơm lừng đã bay lên.
Cố Vân đứng xem định học hỏi để sau này cô cũng có thể làm được.
Sau khi thịt mỡ đã se lại, mùi dầu chiên xông vào mũi, Cố Lượng Tinh từ đằng sau xông tới: "Cha."
Cố Minh Đông ngầm hiểu:
"Đi cầm cái bát nhỏ lên đây."
Cố Lượng Tinh nhanh tay bưng một cái bát nhỏ tới. Cố Minh Đông cầm xẻng múc, một bát tóp mỡ nhỏ nhắn được múc ra, rải thêm chút muối ăn lên trên.
"Ưm, ăn ngon quá!"
Cố Lượng Tinh cũng chả sợ nóng, bốc lấy một miếng bỏ vào trong miệng, một tay quạt phần phật một tay thò tới muốn ăn thêm miếng nữa.
"Cha ơi, cha cũng ăn miếng này."
Cố Lượng Tinh nói, bốc một miếng định đút vào mồm anh.
Cố Minh Đông ăn một miếng, hương vị quả thực không tồi, vừa giòn vừa thơm nhưng mà món này ăn nhiều sẽ bị ngấy:
"Mấy đứa ăn đi."
Cố Lượng Tinh không lo ngấy nhưng cậu lại cầm bát đi quanh đút cho mọi người ăn.
Đến cuối, cậu còn đứng đó cảm khái:
"Haizz, hồi còn bé anh chỉ mong được ăn tết. Ăn tết là được ăn tóp mỡ. Này chính là mỹ vị nhân gian trong tuổi thơ của anh đấy."
Cố Lượng Thần cũng cười rộ lên, gật đầu nói:
"Em vẫn thấy hồi nhỏ ăn tóp mỡ thấy ngon lắm, cái này thơm lắm luôn, tay nghề của cha vẫn tốt như ngày xưa."
Trịnh Thông trêu ghẹo: "Đấy là vì bây giờ mấy đứa được ăn ngon nhiều rồi, không thiếu miếng thịt nào, không tin thì cứ nhịn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền