Chương 1143: Mở bán 4
Mở bán 4
Vốn những chiếc gương này cũng chỉ là phụ nhưng lại được Cố Minh Đông cho thêm vào. Cùng lúc ấy, Lưu Đại Sơn bình thường không nói nhiều nhưng thực sự rất giỏi trong việc đan tre. Tay nghề đan tre của anh ta rất được mọi người khen ngợi, đó giờ những việc công chú ba Cố chưa bao giờ thiên vị ai nên lập tức chọn anh ta, cũng vì điều này mà nhóm xã viên luôn nói Cố Kiến Quốc vô cùng công bằng.
Lúc đầu anh ta còn chưa hiểu ý nên Cố Minh Đông ngồi bên cạnh giải thích cặn kẽ, sau khi anh ta quen dần thì chiếc gương cũng nhanh chóng được hoàn thành. Đầu tiên là chiếc gương nguyên mẫu đơn giản nhất có tay cầm bằng tre, Lưu Đại Sơn chà vài lần, sau đó khắc hoa lên cây tre phía sau tấm gương, ở giữa còn thêm một câu trích dẫn. Cố Minh Đông cầm lấy xem một chút sau đó đưa nó cho chú ba Cố đứng ở bên cạnh. Chú ba Cố cầm nó cũng cảm thấy rất tốt:
"Cái này có cần phải sơn lên nữa không?"
Riêng bản thân Cố Minh Đông thì cho rằng đường vân của sản phẩm làm bằng tre thiên nhiên rất đẹp, nhưng với thẩm mỹ của đại chúng bây giờ thì sơn thêm một lớp chắc chắn sẽ bán chạy hơn.
"Cần, có thể chọn thêm nhiều màu khác, đến lúc đó xem thử xem loại nào được ưa chuộng nhất."
Gương có tay cầm bằng gỗ rất dễ làm, chú ba Cố học nghề xong, sau khi ngồi xuống đã nhanh chóng làm ra được một chiếc gương nhưng hoa văn ở mặt sau không được đẹp lắm. Làm thành công được vài cái Lưu Đại Sơn như được khai thông hai mạch nhâm đốc, trước trời tối đã làm ra hai loại khung mà Cố Minh Đông đã nói trước đó. Một cái là thêm giá đỡ ở phía sau, các khớp hoạt động không cần đinh ốc, Lưu Đại Sơn tự có bí quyết làm của riêng anh ta. Cái còn lại thì có hộp nhỏ kèm theo, mở ra có thể để đồ ở phía dưới, đóng lại sẽ thành gương để soi. Lưu Đại Sơn còn làm thêm một chiếc gương đơn giản khác, thêm một cái nắp có thể đóng mở để các cô gái có thể bỏ vào trong túi rồi đi ra ngoài.
Mấy ngày sau Tạ Nam Sơn đến thì nhìn thấy một hộp chứa đầy gương. Tạ Nam Sơn cất đồ đạc của xong thì định kết toán tiền trước luôn. Chú ba Cố xua tay nói:
"Cháu cứ cầm đi bán trước đi, bán được rồi hẳn trả cho bọn chú."
Tạ Nam Sơn cười nói:
"Dù có thể bán được hay không cháu cũng phải thanh toán tiền thủ công trước mà."
Chú ba Cố lại hỏi:
"Hay là cứ chờ bán xong rồi hãy tính đi?"
Khuyên mãi nhưng chú ba Cố vẫn không chịu lấy tiền.
Tạ Nam Sơn háo hức mở thử một chiếc gương, cạch một tiếng, ở dưới gương còn có một cái ngăn nhỏ, có thể đựng nhiều nhất mấy thứ như kim hoặc đồ trang sức, cả chiếc gương được sơn một màu đỏ đậm, Tạ Nam Sơn vừa nhìn đã thấy chắc chắn nó sẽ rất được ưa chuộng.
"Chú, tay nghề này của bọn chú này cũng quá khéo rồi."
Chú ba Cố lại không được tự tin cho lắm:
"Cái này có thể bán được không, cháu đừng để tiền mất tật mang."
"Làm sao có thể chứ, cái này nhìn còn tốt hơn nhiều so với cái của Hợp tác xã cung ứng và tiếp thị nữa ấy ạ."
Tạ Nam Sơn quyết định giữ lại cái lớn nhất đến lúc đó lại đưa cho vợ dùng.
Chờ đến khi Tạ Nam Sơn xách chiếc hộp trở về, Tôn Thục Mai mở ra xem cũng phải nói:
"Cái này chắc chắn có thể bán rất tốt."
"Ai lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền