Chương 1147: Từng đống quả lớn 3
Từng đống quả lớn 3
Thành viên trong đội sản xuất đều biết quả nhà Cố Minh Đông ăn ngon, đều là người cùng một thôn, thi thoảng trẻ con trong nhà qua chơi, Cố Minh Đông cũng sẽ mời chúng nó ăn một miếng.
Thi thoảng các xã viên cũng thích ăn cái này, thế là đến tận nhà mua một ít, Cố Minh Đông luôn bán cho bọn họ với giá thấp nhất.
Ví dụ như Lý Thiết Ngưu, vì Triệu Kim Hoa thích ăn đào, vào mùa hè, lâu lâu anh ấy sẽ mua vài quả cho vợ đỡ thèm, giá cả không đắt, nhưng anh ấy sẵn lòng mua.
Cũng có người không nỡ bỏ tiền nhưng vẫn muốn ăn, thế là mặt dày đến nhà muốn ăn ké, tiếc rằng Cố Minh Đông chưa bao giờ để ý tới bọn họ.
Sau nhiều lần, trong đội sản xuất bắt đầu đồn thổi linh tinh rằng Cố Minh Đông khó tính, trên núi có nhiều quả như vậy nhưng không nỡ cho bọn họ ăn một miếng.
Cố Minh Đông không thèm quan tâm đến những lời bàn tán đó. Cặp sinh đôi nghe vậy, đối đáp lại ngay:
"Bây giờ đều là hộ gia đình tự sản xuất rồi, chú à, lúa nhà chú cũng tươi tốt đấy, hay là đến mùa thu chú chia cho nhà cháu một gánh đi."
Đôi song sinh thành công chặn ngang những lời ghen ghét kia.
Về phần hái trộm quả ư, không muốn sống nữa chắc?
Có ai mà không biết Cố Minh Đông nuôi bốn con chó, bây giờ cũng đã thành chó to, trông mập mạp và khỏe khoắn như chó săn, nghe nói chúng còn có thể lên núi bắt thỏ, cắn chết rồi mang về.
Bình thường khi gặp bốn con chó này trong thôn, chó lớn đều rất ngoan ngoãn, không hề sủa, nhưng người ta nói chó không sủa mới là chó cắn người.
Trước đó, Vương Mặt Rỗ lên núi, còn chưa kịp đụng tới cây ăn quả đã bị bốn con chó đuổi theo cắn vào mông, thậm chí còn mất mặt tới mức bị ngã lăn quay, mông chổng lên trời, hồn vía lên mây.
Đám xã viên đã nhìn thấy tình cảnh thê thảm của Vương Mặt Rỗ, quần áo ở chỗ mông đều bị cắn thành từng mảnh nhỏ, nhưng lại không bị thương, có muốn ăn vạ cũng không được.
Bây giờ lúc trên núi không có người nhà họ Cố, đám xã viên cũng không dám tới gần, sợ mình cũng sẽ bị mất mặt giống thế.
Cây ăn quả của nhà họ Cố có thể yên ổn như vậy là nhờ bốn con chó lớn đã đóng góp rất nhiều công sức.
Vì thế, Cố Minh Đông đặc biệt mua một bữa xương để chiêu đãi các công thần trong nhà.
Chó lớn gặm xương, bọn họ uống canh xương. Cùng lúc ấy, chú ba Cố thấy đúng thế thật, bất lực lắc đầu nói:
"Tôi thấy đứa nhỏ A Đông này thích bày trò thật, chỉ trồng loại cây nhà mình thích ăn, thế này thì sau này kiếm tiền kiểu gì đây?"
Thím ba Cố lại nói:
"Ông cứ lo cái gì nhỉ, A Tinh đi tới đi lui cũng kiếm được không ít tiền rồi, quả ngon không sợ không bán được, trong đội sản xuất của chúng ta cũng có không ít người tới tận nhà mua mà."
Trong bữa ăn, Cố Lượng Tinh vừa uống vừa cà khịa:
"Từ khi nhà mình có thêm bốn con chó này, mấy đứa chúng mình hết được chiều."
Cố Lượng Thần cười nói:
"Không phải chính anh nói muốn uống canh xương à?"
Cố Lượng Tinh u oán nhìn cha ruột:
"Nhưng anh cũng muốn gặm xương, sao lại cho chúng nó hết thế, dựa vào đâu chứ?"
Cố Minh Đông thấy buồn cười trước dáng vẻ trẻ con này của cậu, đề nghị: "Hay là con bàn bạc với Số 1 xem, xem chúng nó có thể chia cho con một khúc hay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền