Chương 1156: Cơ duyên xảo hợp 2
Xe hơi chậm rãi lái vào trong sân, Vệ Thành được nâng xuống xe, nhịn không được ho khan hai tiếng.
"Ông chủ, anh không sao chứ?"
Trợ lý lo lắng hỏi.
"Ông chủ, anh có muốn mời bác sĩ tới không?"
Vệ Thành chỉ lắc đầu nói:
"Không cần, ngày mai chúng ta lập tức quay về."
"Ông chủ, không tìm nữa sao?"
Trợ lý không hiểu được, Vệ Thành ngàn dặm xa xôi lại đây, kết quả chưa tìm được người đã quay về.
Vệ Thành tự giễu nói:
"Đã không tìm được nữa."
Nếu người nhà họ Lý không hy vọng anh quấy rầy bọn họ, thì anh cần gì vô cớ xuất hiện rồi đánh vỡ sự yên bình của gia đình người ta.
Hốc mắt Vệ Thành hồng lên, anh ấy quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc tới đây anh ấy cảm thấy khung cảnh chẳng hề thay đổi, nhưng bây giờ lại cảm thấy cảnh còn người mất.
Cái trán nhói đau từng cơn, Vệ Thành ngồi tựa trên xe lăn, đưa tay xoa nhẹ trán, đáng tiếc, động tác như này chẳng những không thể giảm đau mà ngược lại càng làm anh ấy bực bội hơn.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới âm thanh huyên náo.
Vẻ mặt Vệ Thành lập tức lạnh xuống.
Trợ lý vội vàng nói:
"Ông chủ, tôi đi xem thế nào."
Trợ lý rất nhanh đã quay trở lại, sắc mặt có chút cổ quái:
"Ông chủ, bên ngoài có một người đàn ông, anh ta nói mình là người nhà họ Lý."
"Người nhà họ Lý?"
Vệ Thành nhíu mày.
"Anh ta nói mình có bí mật lớn muốn nói với ông chủ."
Vệ Thành nhíu mày, ánh mắt biến ảo khó lường, rất nhanh đã đoán được người tới là ai, giọng anh ấy lạnh lùng:
"Để anh ta vào đi."
Tốn bao công sức Lý Lập Nghiệp mới được phép cho vào nhà, đôi mắt anh ta nhìn quanh, dò xét khắp nơi, trên mặt là vẻ tham lam và nịnh nọt không che giấu nổi.
Khi Lý Lập Nghiệp nhìn thấy rõ Vệ Thành đang ngồi trên xe lăn, anh ta lập tức tươi cười gọi:
"Em rể, không ngờ nhiều năm thế rồi chúng ta còn có thể gặp được nhau. Ái chà, cái này cũng đều tại mẹ và em trai anh, cậu quay về cũng không nói với anh một tiếng, nếu biết chắc chắn anh sẽ tới tìm cậu."
Có điều người như anh ấy, trong lòng nghĩ thế nào thì trên mặt cũng không thể hiện ra: "Vậy sao?" Vệ Thành đáp, giọng điệu lạnh nhạt.
"Chắc chắn là như thế."
Lý Lập Nghiệp chẳng cần người ta tiếp đón, tự anh ta ngồi xuống đối diện Vệ Thành, bốc một vốc nho trên bàn lên ăn, vừa ăn vừa nhổ vỏ nho ra.
Trợ lý muốn đi tới, nhưng lại bị ánh mắt của Vệ Thành ra hiệu cho lùi về sau.
Lý Lập Nghiệp vừa ăn vừa cười hì hì nói:
"Mẹ anh và em trai có phải chẳng vui vẻ gì với cậu không. Haiz, bà ấy già rồi, luẩn quẩn trong lòng, Lệ Quyên chết sớm là vì phúc mỏng, cái này không trách cậu được."
Vẻ mặt Vệ Thành tối sầm xuống:
"Tôi không thích nghe thấy bất kỳ ai nói cô ấy không đúng."
Lý Lập Nghiệp hoảng sợ, vội vàng bớt phóng túng hơn chút:
"Anh, anh không có ý đó."
"Em rể, Lệ Quyên là em gái ruột của anh, năm đó tuy rằng hai đứa không chính thức kết hôn, nhưng từ tận đáy lòng anh vẫn xem cậu là người thân."
Sao Vệ Thành không nhìn ra tâm tư của anh ta, lạnh nhạt nói:
"Nếu anh tới lôi kéo quan hệ thì bây giờ có thể đi rồi."
Khi Vệ Thành nhìn thấy gương mặt lấy lòng của Lý Lập Nghiệp, trong lòng anh ấy ngược lại dâng lên một ít tức giận. Bởi lẽ, khi mẹ Lý và Lý Lập Bân tức giận đuổi đi, anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền