ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1162: Linh cảm 2

Linh cảm 2

Hai anh em sinh đôi về nhà nhưng không hề kể cho ai nghe chuyện mình bị theo dõi.

Cây ăn quả trên núi đã vào thời điểm thu hoạch, mặc dù sản lượng của năm đầu tiên không nhiều lắm nhưng cũng đủ để khiến cho Cố Minh Đông bận tối tăm mặt mũi. Đây cũng chính là lý do mà hai anh em sinh đôi không muốn ở bên ngoài lâu.

Hai anh em sinh đôi ghé về nhà cất đồ rồi vội vàng chạy lên trên núi giúp cha mình hái trái cây.

"Anh A Tinh, anh A Thần, mau mau tới đây nè."

Bởi vì mấy bữa nay chủ yếu là buôn bán trái cây cho nên ngày nào Tạ Nam Sơn cũng phải chạy tới chạy lui, thế nên anh ấy đã gửi lại con gái ở thôn Thượng Hà.

Tiểu Tạ Tạ đang cầm một quả đào còn to hơn mặt cô bé mà gặm, vừa gặm vừa vẫy tay.

"Ôi chao, con mèo ham ăn nhà ai thế này, bụng bự chưa kìa."

Tiểu Tạ Tạ vội vàng hóp bụng lại:

"Em chỉ ăn có một chút xíu thôi nhé."

"Thật à? Anh không tin."

Cố Minh Đông đang đội mũ rơm hái quả đào, thấy bọn họ thì hỏi:

"Sao hai đứa về sớm thế?"

"Ở đó chả có gì vui cả, về nhà phụ cha còn vui hơn."

Cố Lượng Thần nói.

Cố Minh Đông đưa một rương đào đầy ắp cho cậu:

"Thế thì giúp cha mang đống này xuống núi đi, để ở chỗ râm mát ấy, Nam Sơn sẽ ghé qua chở đi."

Cố Lượng Thần khiêng một rương đào đi.

"Cha, hay là tối nay bọn con không đi nhé, chứ không thì một mình cha sao làm hết việc được."

Cố Minh Đông cười nói:

"Làm gì có sinh viên năm nhất nào lại tới muộn vào ngày đầu tiên nhập học cơ chứ, coi chừng bị ghi sổ đỏ, rồi bị cắt bỏ hồ sơ sinh viên đấy."

"Nhưng mà một mình cha thì làm sao làm hết việc được ạ?"

Cố Minh Đông chỉ lên đỉnh núi:

"Đã bán gần hết rồi, đằng sau cũng chỉ còn táo và quýt thôi."

"Chờ tới lúc đó thì xem tình hình như thế nào rồi tính, cùng lắm thì cha thuê người tới phụ, chỉ cần trả lương thì sẽ có người chịu tới làm."

Cố Lượng Thần nghe thấy thế thì nói:

"Vậy cha nhớ đấy nhé, không được tự làm một mình đâu đấy, mệt lắm đó."

"Mấy đứa còn không biết tính cha à, cha mà siêng như thế sao?"

Cố Minh Đông bật cười, không biết là mình nuôi con trai hay là nuôi cha nữa, cứ thích lo trước lo sau.

Lúc này anh ấy đã hiểu được sự lo lắng và ý định của mẹ Lý, từ nhỏ tới lớn hai đứa bé kia đã sinh sống ở gia đình đó, đã xem bản thân là một thành viên trong gia đình đó rồi. Còn người cha ruột chưa bao giờ xuất hiện như anh ấy chỉ sợ sẽ thua xa người cha vẫn luôn nuôi dạy hai anh em họ.

Cho dù hai anh em họ không thích thì một tiếng sau cũng phải leo lên xe lửa đi tới Bắc Kinh.

Chờ tới lúc bọn họ ngồi lên xe lửa, nhìn thấy bóng dáng cha mình đang vẫy tay càng lúc càng xa, hai mắt Cố Lượng Thần đỏ bừng.

Cố Vân đã không nhịn được mà bắt đầu khóc, vừa lau nước mắt vừa sụt sịt mũi.

Ngay cả người luôn luôn vô tư như Cố Lượng Tinh cũng cố gắng nhịn xuống sự luyến tiếc trong lòng, cậu nói:

"Hầy, nếu biết trước như thế thì anh đã không đăng ký trường học xa đến vậy, thà đăng ký trường ở Thành phố Đại Sơn thì ít ra mỗi tuần còn có thể về nhà một lần."

Cố Lượng Thần tức giận nói:

"Giờ có hối hận cũng đã muộn rồi."

Cố Lượng Tinh vừa than thở vừa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip