ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1171: Mở ra 1

Khi về nhà, hỏi chuyện người nhà, Cố Minh Nam mới biết được, nhà xưởng ở trên trấn có một nữ thanh niên, trên đường về nhà bị người ta lôi vào trong hẻm nhỏ, cuối cùng người kia bỏ chạy, không bắt được.

Lúc Tiền Hiểu Như kể lại chuyện này, trong lòng vẫn còn rất sợ hãi:

"Bây giờ mới mấy năm đâu, sao lại loạn thành ra thế này. Sợ tới mức gần đây em không dám về nhà, buổi tối đều ở bên nhà cha mẹ."

Cố Minh Nam nghe vậy cũng trở nên lo lắng:

"May mắn em không về, nếu nửa đường xảy ra chuyện gì, anh có kiếm nhiều tiền hơn cũng vô dụng."

Sau đó anh ấy kể lại chuyện xảy ra trên đường đi, việc này thật sự dọa Tiền Hiểu Như quá mức.

"Anh A Nam, bên ngoài loạn như thế, hay là anh đừng đi mấy chỗ xa quá, ở thành phố Đại Sơn chúng ta cũng có không ít công việc có thể làm."

Tiền Hiểu Như dựa vào trong lòng ngực Cố Minh Nam, nói:

"Tiền kiếm thế nào cũng không đủ, em chỉ muốn cả nhà chúng ta được bình an thôi."

Cố Minh Nam vội vàng an ủi cô ấy:

"Tên súc sinh kia còn chưa bị bắt, anh cũng không yên tâm đi ra ngoài."

"Ngày mai để anh đưa đón em đi làm, vợ anh đẹp như thế này, anh không yên tâm để một mình em vừa đi vừa về."

Trong lòng Tiền Hiểu Như cảm thấy ngọt ngào, đấm lên ngực anh ấy một cái:

"Nói bừa cái gì đó, chúng ta già hết cả rồi."

"Cho dù bảy tám chục tuổi đi nữa thì trong lòng anh, vợ anh vẫn xinh đẹp như đóa hoa vậy."

Ở một chỗ khác, Cố Minh Đông cũng đang hỏi Trịnh Thông chuyện này:

"Còn chưa bắt được người đó sao?"

"Cục Công an đã phái cảnh sát đi điều tra, kết quả là ngay cả bóng dáng tên đó còn không tra được, nghe bảo là người từ nơi khác lẩn trốn tới đây."

Có điều khi ba người bọn họ quay về, bầu không khí ở trấn Khê Nguyên không quá tốt. Quãng đường này có Cố Minh Đông đi cùng bảo vệ, ngược lại cũng coi như gặp chuyện kinh hãi nhưng không gặp nguy hiểm.

"Anh cả, lần này cũng may có anh đi cùng, nếu không em và Nam Sơn đều không có kinh nghiệm, sợ là gặp chuyện rồi."

Khó khăn lắm mới giải quyết xong bọn cướp, Cố Minh Nam và Tạ Nam Sơn đổi tay lái với nhau, lúc nghỉ ngơi, anh ấy không nhịn được nói thầm với Cố Minh Đông.

"Mấy năm trước quản lý chặt chẽ, trên đường ngược lại an ổn hơn một chút, mấy năm nay chính sách được buông lỏng, yêu ma quỷ quái gì đều nhảy ra hết."

Cố Minh Nam cũng coi như người có kinh nghiệm, nhưng anh ấy không ngờ rằng bọn cướp bây giờ lại hung ác như thế, trong tay còn có vũ khí.

Cố Minh Đông vỗ vỗ vai anh ấy, nói:

"Đi quen là tốt rồi, sau này em phải cẩn thận một chút."

Cố Minh Đông ném mấy tên cướp đang bị trói cứng ngắc qua một bên, rồi hỏi:

"Hai đứa không sao chứ?"

"Không sao ạ, chỉ chịu vài cú đánh thôi."

Cố Minh Nam xoa xoa cánh tay mình.

Tạ Nam Sơn lại cảm thấy tình hình không đúng:

"Chỗ này không tính là hẻo lánh, thế mà lại có người dám chặn đường cướp xe, không lẽ sắp loạn lạc mất rồi?"

"Trước tiên giao người cho đồn Công an đã, chúng ta tiếp tục lên đường."

Dùng từ chấn động lòng người để hình dung sự việc năm đó bọn họ trải qua cũng không quá. Cố Minh Đông cũng chẳng hề nghĩ tới, bởi vì anh nhất thời hưng phấn, muốn đi cùng em trai và em rể họ một chuyến, thế mà lại cứu được tính mạng của bọn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip